TIẾNG ĐÀN GIỮA ĐÊM
Trong một đêm mùa đông ở chiến khu Quảng Trị, khi pháo địch bắn liên tục, một chiến sĩ y tá trẻ tên Phong mang theo cây đàn mandolin đã gãy một dây. Anh ngồi bên vách hầm, khe khẽ chơi những giai điệu còn sót lại. Đêm đó, nhiều đồng đội bị thương rất nặng. Nhưng tiếng đàn — dù vang nhỏ, chậm, đôi lúc đứt đoạn — đã khiến mọi người bình tĩnh hơn, bớt đau hơn. Nhiều năm sau, những người lính sống sót kể rằng: “Trong tiếng đàn chỉ còn bốn dây ấy, chúng tôi nghe thấy sự sống.”
Trong một đêm mùa đông ở chiến khu Quảng Trị, khi pháo địch bắn liên tục, một chiến sĩ y tá trẻ tên Phong mang theo cây đàn mandolin đã gãy một dây. Anh ngồi bên vách hầm, khe khẽ chơi những giai điệu còn sót lại.
Đêm đó, nhiều đồng đội bị thương rất nặng. Nhưng tiếng đàn — dù vang nhỏ, chậm, đôi lúc đứt đoạn — đã khiến mọi người bình tĩnh hơn, bớt đau hơn.
Nhiều năm sau, những người lính sống sót kể rằng:
“Trong tiếng đàn chỉ còn bốn dây ấy, chúng tôi nghe thấy sự sống.”


