Cựu chiến binh

Tiếng đàn giữa hầm trú ẩn

TP. Hồ Chí Minh07/08/2026Xã Thái Bình (Đoàn xã Thái Bình)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nằm bên triền đồi của một ngôi làng nhỏ miền Trung có một trường tiểu học được dựng bằng tre, nứa và mái tranh. Trước chiến tranh, nơi ấy lúc nào cũng rộn ràng tiếng đọc bài của học sinh, tiếng trống trường vang lên mỗi buổi sáng và tiếng đàn măng-đô-lin của thầy giáo Khải mỗi khi giờ học kết thúc. Thầy không chỉ dạy chữ mà còn dạy các em hát những bài ca về quê hương, về cánh đồng lúa, về dòng sông và về ước mơ lớn lên xây dựng đất nước. Đối với lũ trẻ trong làng, tiếng đàn của thầy là âm thanh đẹp nhất tuổi thơ.

Rồi chiến tranh lan đến. Những trận ném bom ngày một nhiều khiến ngôi trường không còn đủ an toàn để tiếp tục dạy học như trước. Sau nhiều lần sơ tán, lớp học được chuyển vào khu rừng phía sau làng. Những căn hầm trú ẩn được đào sâu dưới những gốc cây lớn, bên trên phủ kín đất và lá khô để tránh sự phát hiện từ trên không. Bàn ghế chỉ còn là những thân gỗ ghép tạm, bảng đen được làm từ những tấm ván sơn nhựa cây, còn phấn viết nhiều khi phải tận dụng từ những viên đá trắng nhặt trên núi.

Dẫu điều kiện thiếu thốn đến đâu, thầy Khải vẫn mang theo cây đàn măng-đô-lin cũ kỹ. Chiếc đàn đã theo thầy từ những ngày còn học sư phạm, mặt gỗ đã sẫm màu theo năm tháng, nhiều chỗ trầy xước vì những lần hành quân sơ tán, nhưng dây đàn vẫn được thay mới cẩn thận mỗi khi có điều kiện. Thầy thường nói với học trò rằng bom đạn có thể phá hủy nhà cửa, nhưng không thể lấy đi tiếng hát và niềm hy vọng của con người.

Mỗi buổi học bắt đầu bằng một bài hát. Lũ trẻ ngồi trong căn hầm chật hẹp, ánh sáng chỉ lọt vào qua một khe nhỏ trên mái, vậy mà khi tiếng đàn cất lên, gương mặt em nào cũng rạng rỡ. Có em nhắm mắt hát thật to, có em vừa hát vừa vỗ tay theo nhịp. Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh dường như lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một lớp học bình yên như chưa từng có tiếng bom ngoài kia.

Thầy Khải rất hiểu tâm lý của học trò. Nhiều em vừa mất cha, có em phải theo mẹ đi sơ tán hết nơi này đến nơi khác, có em đêm nào cũng giật mình vì tiếng máy bay. Vì thế, thầy không chỉ dạy kiến thức mà còn tìm mọi cách để giữ cho tuổi thơ của các em không bị phủ kín bởi nỗi sợ hãi. Sau mỗi giờ học, thầy lại lấy đàn ra, kể chuyện cổ tích, dạy các em hát hoặc tổ chức những trò chơi nhỏ ngay trong khoảng đất trước cửa hầm.

Một buổi trưa mùa hè, khi lớp học đang tập hát, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên từ đầu làng. Chỉ trong vài phút, bầu trời đã rền vang tiếng động cơ máy bay. Các em học sinh nhanh chóng chạy xuống hầm trú ẩn theo đúng hướng dẫn. Căn hầm vốn đã chật nay càng đông hơn khi có thêm người dân gần đó chạy vào tránh bom.

Tiếng nổ liên tiếp dội xuống mặt đất, bụi đất từ trần hầm rơi lả tả. Một vài em nhỏ bắt đầu bật khóc. Có em ôm chặt lấy mẹ, có em run rẩy đến mức không nói thành lời. Trong bóng tối lờ mờ của căn hầm, thầy Khải lặng lẽ mở chiếc túi vải, lấy cây đàn ra rồi nhẹ nhàng lên dây.

Ban đầu, tiếng đàn rất nhỏ, gần như bị tiếng bom lấn át. Nhưng rồi từng giai điệu quen thuộc dần vang lên. Đó là bài hát mà cả lớp vẫn hát mỗi sáng. Thầy vừa đàn vừa cất tiếng hát thật bình tĩnh. Một vài em nhận ra giai điệu liền hát theo. Chỉ ít phút sau, cả căn hầm đã hòa chung tiếng hát của trẻ thơ.

Tiếng bom vẫn nổ ngoài kia, mặt đất vẫn rung chuyển từng đợt, nhưng trong căn hầm nhỏ, tiếng hát ngày một rõ hơn. Người lớn cũng lặng lẽ hát theo. Có bà cụ tóc bạc vừa lau nước mắt vừa mỉm cười. Có người lính đang nghỉ phép về thăm nhà khẽ gõ nhịp lên đầu gối. Chính âm nhạc đã giúp mọi người vượt qua những phút giây căng thẳng nhất.

Sau trận bom hôm ấy, nhiều ngôi nhà trong làng bị hư hại, nhưng không một học sinh nào trong lớp của thầy bị thương. Từ đó, cứ mỗi lần còi báo động vang lên, lũ trẻ không còn hoảng loạn như trước. Chúng biết rằng chỉ cần xuống hầm, sẽ lại được nghe tiếng đàn của thầy.

Một lần khác, đơn vị bộ đội đóng quân gần trường ghé thăm lớp học. Thấy cây đàn đã cũ, một chiến sĩ trẻ vốn từng là thợ mộc xin phép mang về sửa lại. Anh cẩn thận đánh bóng mặt đàn, thay những chiếc khóa đã mòn và làm một chiếc hộp gỗ mới để bảo vệ nhạc cụ trong những lần sơ tán. Khi trao lại cây đàn, anh nói rằng ngoài mặt trận có tiếng súng, còn ở đây, tiếng đàn cũng là một cách giữ gìn đất nước, bởi nó đang gìn giữ tuổi thơ của những đứa trẻ.

Không lâu sau, một sự việc khiến cả làng xúc động xảy ra. Trong một đợt sơ tán khẩn cấp, thầy Khải phải lựa chọn giữa việc mang theo tài liệu giảng dạy hoặc cây đàn, bởi ba lô không thể chứa hết. Cuối cùng, thầy gói sách vở vào một bọc vải giao cho các học sinh lớn thay nhau mang, còn mình ôm cây đàn trên vai.

Có người hỏi vì sao thầy quý cây đàn đến vậy. Thầy chỉ cười và đáp rằng sách có thể chép lại nếu bị mất, nhưng nếu những đứa trẻ không còn niềm vui để học thì rất khó có thể bù đắp.

Thời gian trôi qua, chiến tranh ngày càng khốc liệt. Có những ngày lớp học phải chuyển địa điểm ba, bốn lần vì bom đạn. Cây đàn cũng theo thầy vượt suối, băng rừng, lội qua những con đường lầy lội. Mặt đàn xuất hiện thêm nhiều vết xước, nhưng âm thanh vẫn trong trẻo như ngày nào.

Đến mùa xuân năm cuối cùng của cuộc chiến, ngôi trường cũ chỉ còn là nền đất đầy cỏ dại. Tuy nhiên, lớp học dưới rừng vẫn đều đặn diễn ra. Trong buổi học cuối cùng trước ngày đất nước thống nhất, thầy Khải đàn một bản nhạc mới. Đó không phải bài hát về chia ly hay gian khổ, mà là giai điệu tươi sáng nói về những cánh đồng xanh, những ngôi trường sẽ được xây lại và tiếng trống khai giảng trong hòa bình.

Nhiều năm sau, ngôi trường mới được xây khang trang ngay trên nền đất cũ. Thầy Khải tiếp tục đứng lớp cho đến ngày nghỉ hưu. Cây đàn măng-đô-lin năm xưa không còn được sử dụng thường xuyên nữa, bởi dây đàn đã cũ và mặt gỗ cũng bắt đầu nứt theo thời gian. Nhà trường quyết định đặt nó trong tủ kính ở phòng truyền thống, bên cạnh những cuốn sổ điểm và vài chiếc đèn dầu còn sót lại từ thời chiến.

Thỉnh thoảng, những học sinh cũ từ khắp nơi trở về thăm trường. Có người đã trở thành bác sĩ, có người là kỹ sư, có người là giáo viên như thầy. Họ đều đứng thật lâu trước chiếc đàn cũ. Trong ký ức của họ, đó không chỉ là một nhạc cụ, mà là biểu tượng của sự bình yên giữa những năm tháng dữ dội nhất.

Trong một buổi họp mặt, có người hỏi điều gì khiến thầy tự hào nhất sau mấy chục năm dạy học. Thầy Khải nhìn ra sân trường, nơi lũ trẻ đang nô đùa dưới nắng, rồi chậm rãi nói rằng thầy chưa bao giờ nghĩ mình đã làm điều gì lớn lao. Thầy chỉ cố gắng để mỗi đứa trẻ vẫn còn giữ được nụ cười trong những ngày chiến tranh. Nếu các em còn biết hát, còn biết mơ ước và còn yêu cuộc sống thì sau này đất nước nhất định sẽ có một tương lai tươi sáng.

Đến tận bây giờ, những người từng sống ở ngôi làng ấy vẫn kể cho con cháu nghe về tiếng đàn giữa hầm trú ẩn. Họ bảo rằng chiến tranh đã cướp đi rất nhiều điều, nhưng không thể dập tắt những giai điệu được cất lên bằng lòng yêu thương và niềm tin. Và chính những giai điệu ấy đã trở thành nguồn động viên vô hình, giúp cả một thế hệ trẻ em đi qua khói lửa để lớn lên trong hòa bình, mang theo ký ức đẹp về một người thầy đã dùng âm nhạc để giữ gìn ánh sáng của tuổi thơ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn