Tiếng đàn giữa mùa bom
Năm 1969, giữa những ngày chiến tranh còn khốc liệt, tại một làng quê nhỏ thuộc Hà Nam có chàng trai tên Minh vừa tròn hai mươi tuổi.
Minh là con trai của một gia đình có truyền thống nghệ thuật. Cha anh là người chơi đàn bầu nổi tiếng trong vùng, còn mẹ dạy hát chèo ở nhà văn hóa xã. Từ nhỏ, Minh đã lớn lên trong tiếng đàn, lời hát và những đêm hội làng rộn ràng.
Anh là người hiền lành, giàu cảm xúc và rất yêu quê hương. Ước mơ của Minh là sau này trở thành nghệ sĩ, mang tiếng đàn đi khắp nơi để kể những câu chuyện đẹp của đất nước.
Nhưng chiến tranh đã khiến tuổi trẻ của anh phải chọn một con đường khác.
Khi phong trào thanh niên nhập ngũ được phát động, Minh lặng lẽ viết đơn tình nguyện. Mẹ anh ôm cây đàn cũ, mắt đỏ hoe:
— Con đi rồi, tiếng đàn trong nhà sẽ vắng lắm…
Minh mỉm cười:
— Con đi để sau này tiếng đàn được vang lên trong hòa bình, mẹ ạ.
Ngày lên đường, cha trao cho anh chiếc đàn harmonica nhỏ:
— Mang theo bên mình. Dù ở đâu, hãy giữ cho trái tim mình còn tiếng nhạc.
Ra chiến trường, Minh được phân vào đơn vị bộ binh chiến đấu tại tuyến Trường Sơn. Giữa rừng sâu, giữa tiếng bom đạn và những đêm hành quân mệt mỏi, chiếc harmonica nhỏ trở thành người bạn thân thiết nhất của anh.
Mỗi khi đơn vị có phút nghỉ ngắn ngủi, Minh lại lấy đàn ra thổi những giai điệu quê hương. Tiếng đàn vang lên giữa núi rừng khiến ai cũng nhớ về mái nhà, về mẹ cha và những mùa lúa chín bình yên.
Đồng đội thường nói:
— Nghe tiếng đàn của Minh, thấy lòng nhẹ hơn hẳn.
Anh chỉ cười:
— Khi còn biết nhớ quê hương, mình sẽ còn đủ sức để chiến đấu.
Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ giữ một trận địa quan trọng giữa cao điểm bị địch tấn công liên tục. Trận chiến kéo dài nhiều ngày, bom đạn xé nát cả cánh rừng.
Trong lúc giao tranh ác liệt, kho lương thực phía sau bị cháy. Nếu không kịp di chuyển số còn lại, cả đơn vị sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm.
Không chần chừ, Minh cùng đồng đội lao vào cứu hàng giữa khói lửa. Anh vừa khiêng từng bao gạo vừa động viên mọi người:
— Cố lên! Chúng ta nhất định sẽ còn được nghe tiếng đàn ngày hòa bình!
Số lương thực được cứu, trận địa vẫn giữ vững. Nhưng Minh đã mãi mãi nằm lại sau trận bom cuối cùng.
Chiếc harmonica nhỏ được đồng đội giữ lại, mang về trao cho gia đình sau ngày đất nước thống nhất.
Cha anh cầm cây đàn thật lâu, không nói gì. Đêm ấy, bên hiên nhà cũ, tiếng đàn bầu lại vang lên chậm rãi, như một lời tiễn biệt dành cho người con trai đã gửi tuổi xuân mình cho Tổ quốc.
Tiếng đàn giữa mùa bom tuy đã lặng đi giữa chiến tranh, nhưng âm thanh của lòng yêu nước, của tuổi trẻ và sự hy sinh ấy sẽ còn ngân mãi trong trái tim mỗi người Việt Nam.



