Tiếng đàn giữa rừng sâu
Giữa căn cứ tạm, có một người lính mang theo cây đàn nhỏ. Mọi người gọi anh là Tùng “đàn”. Ban đầu, ai cũng thấy lạ—giữa chiến tranh mà mang theo thứ mong manh như vậy. Nhưng mỗi tối, khi công việc tạm xong, Tùng lại ngồi dựa vào gốc cây, gảy vài nốt nhạc. Âm thanh không lớn, nhưng lan rất xa trong không gian tĩnh lặng của rừng đêm. Những người lính ngồi quanh, lặng im nghe. Có người nhắm mắt, có người nhìn xa xăm. Một lần, sau trận đánh căng thẳng, không ai nói với ai câu nào. Tùng lấy đàn r
Giữa căn cứ tạm, có một người lính mang theo cây đàn nhỏ. Mọi người gọi anh là Tùng “đàn”.
Ban đầu, ai cũng thấy lạ—giữa chiến tranh mà mang theo thứ mong manh như vậy. Nhưng mỗi tối, khi công việc tạm xong, Tùng lại ngồi dựa vào gốc cây, gảy vài nốt nhạc.
Âm thanh không lớn, nhưng lan rất xa trong không gian tĩnh lặng của rừng đêm. Những người lính ngồi quanh, lặng im nghe. Có người nhắm mắt, có người nhìn xa xăm.
Một lần, sau trận đánh căng thẳng, không ai nói với ai câu nào. Tùng lấy đàn ra, gảy một giai điệu quen thuộc. Không ai hát, nhưng ai cũng nhớ.
Âm nhạc không làm chiến tranh biến mất, nhưng khiến con người trở lại là con người—biết nhớ, biết thương, biết hy vọng.
Sau này, khi Tùng không còn nữa, cây đàn vẫn được giữ lại. Một người khác học chơi, rồi lại một người khác.
Tiếng đàn ấy tiếp tục vang lên, như một ngọn lửa mềm mại—không cháy rực, nhưng sưởi ấm những tâm hồn giữa khói lửa.


