Tiếng đàn giữa Trường Sơn
Giữa những ngày mưa bom bão đạn trên tuyến Đường Trường Sơn, một tiếng đàn ghi-ta cất lên từ hầm trú ẩn đã tiếp thêm niềm tin và nghị lực cho những người lính trẻ. Ký ức ấy được cựu chiến binh, nhà thơ Nguyễn Đức Mậu kể lại như một kỷ niệm không bao giờ phai
Những năm chiến tranh chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn ngày đêm hứng chịu bom đạn. Ban ngày, xe phải ngụy trang dưới tán rừng; ban đêm mới lặng lẽ vượt dốc, băng suối để đưa hàng vào chiến trường.
Trong một đơn vị vận tải nơi Nguyễn Đức Mậu công tác, có một chiến sĩ trẻ luôn mang theo cây đàn ghi-ta cũ. Cây đàn đã sứt nhiều chỗ vì những lần hành quân, dây đàn cũng được thay bằng những đoạn dây kiếm lại từ nhiều nơi. Dù vậy, mỗi khi đơn vị dừng chân, anh đều ôm đàn hát.
Một buổi tối, sau nhiều giờ tránh bom, cả đơn vị ngồi trong hầm. Ai cũng mệt mỏi, quần áo còn lấm bùn đất. Bất chợt, tiếng đàn vang lên cùng bài hát quen thuộc về quê hương.
Không ai bảo ai, mọi người cùng cất tiếng hát. Có người nhớ cánh đồng làng, có người nhớ mẹ già, có người nhớ người yêu đang chờ nơi quê nhà. Tiếng hát át đi tiếng máy bay đang gầm rú ngoài xa.
Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục lên đường.
Ít ngày sau, trong một trận bom ác liệt, người chiến sĩ chơi đàn đã anh dũng hy sinh khi đang cùng đồng đội bảo vệ đoàn xe. Khi thu dọn ba lô của anh, đồng đội chỉ thấy vài lá thư chưa kịp gửi, một cuốn sổ tay nhỏ và cây đàn đã gãy đôi vì sức ép của bom.
Nguyễn Đức Mậu nhiều năm sau vẫn nhớ như in hình ảnh ấy. Ông từng chia sẻ rằng điều còn mãi không phải là cây đàn, mà là tinh thần lạc quan của người lính Trường Sơn. Họ mang theo tiếng hát để vượt qua gian khổ và tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Ông xúc động nói:
"Bom đạn có thể phá hủy cây đàn, nhưng không thể làm tắt tiếng hát của những người lính."
Ngày nay, mỗi lần trở lại Trường Sơn, nhìn những con đường rộng mở thay cho những lối mòn năm xưa, ông lại nhớ đến người đồng đội trẻ cùng tiếng đàn đã từng vang lên giữa đại ngàn, như một biểu tượng của niềm tin và khát vọng hòa bình



