Tiếng đàn giũa từ xưởng cơ khí của người thương binh
Tiếng đàn giũa từ xưởng cơ khí của người thương binh
Cựu chiến binh Đặng Văn Tùng (thương binh hạng 1/4, hỏng hoàn toàn đôi mắt) trở về sau cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới. Mất đi ánh sáng, những ngày đầu trở về cuộc sống đời thường là khoảng thời gian vô cùng khó khăn đối với ông. Dù vậy, với bản chất người lính không chịu lùi bước trước gian khổ, ông Tùng quyết tâm học nghề cơ khí tái chế.
Không nhìn thấy gì, ông Tùng học cách nhận biết các loại kim loại bằng tay và tai. Ông lắng nghe tiếng gõ, cảm nhận độ dày mỏng qua từng thớ sắt để gọt giũa, hàn xé tạo nên những chiếc xe lăn, xe đẩy và dụng cụ lao động cho người khuyết tật. Xưởng cơ khí nhỏ của ông luôn rộn rã tiếng giũa, tiếng đe — mà bà con xóm giềng thường gọi vui là "tiếng đàn của nghị lực".
Không dừng lại ở việc tự nuôi sống bản thân, ông Tùng còn nhận đào tạo nghề miễn phí cho hàng chục thanh thiếu niên khuyết tật và con em cựu chiến binh nghèo trong vùng.
"Đôi mắt tôi không còn nhìn thấy ánh sáng, nhưng đôi bàn tay tôi vẫn còn khỏe. Tôi muốn truyền lại ngọn lửa nghị lực này cho các cháu khuyết tật, giúp các cháu tự đứng vững trên đôi chân của mình."
Hơn 20 năm qua, xưởng cơ khí của người thương binh già Đặng Văn Tùng đã giúp hơn 50 người khuyết tật có nghề nghiệp ổn định, tự tin hòa nhập cộng đồng. Ông trở thành tấm gương sáng về tinh thần "tàn nhưng không phế", tiếp tục tỏa sáng chất thép của người lính Cụ Hồ giữa thời bình.



