Bài viết

Tiếng đàn guitar bên vách hầm Thành cổ

Quảng Trị25/08/2026Đoàn Phường Nam Gia Nghĩa ((ĐN) Đoàn phường Nam Gia Nghĩa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Quảng Trị trở thành "chảo lửa" hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn mỗi ngày. Giữa cái nóng hừng hực, mùi thuốc súng nồng nặc và tiếng gầm hú của pháo kích, một trận địa ven sông Thạch Hãn bỗng lặng đi vài phút ngắn ngủi.

Từ dưới vách hầm trú ẩn chật hẹp, gạch đá đổ nát, người chiến sĩ trẻ tên Thạc — vốn là chàng sinh viên vừa tạm xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ — ôm lấy chiếc đàn guitar sứt sẹo, nước sơn đã bong tróc vì khói bom. Những ngón tay gầy gò, chai sạn và bám đen khói súng nhẹ nhàng lướt trên dây đàn, gảy lên giai điệu sâu lắng của một bài hát về Hà Nội.

Tiếng đàn mỏng mong nhưng vang xa, xua tan cái oi nồng và sự tàn khốc của chiến trường. Những người lính trẻ áp tai vào vách hầm, lặng người lắng nghe. Giọt nước mắt lăn dài trên gò má ám khói, nhưng trong ánh mắt ai cũng rực sáng một niềm tin mãnh liệt về ngày chiến thắng để trở về mái trường xưa.

Tiếng đàn giữa lòng chảo chiến tranh là minh chứng cho tâm hồn lãng mạn, yêu đời và tinh thần lạc quan cách mạng của thế hệ sinh viên xếp bút nghiên ra trận. Nó khẳng định sức sống mãnh liệt của cái đẹp và tình yêu thương, giúp người lính vượt qua nỗi sợ hãi để chiến đấu vì hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn