Tiếng đàn guitar dưới hầm tràm Nhị Mỹ
Mô tả ngắn: Tinh thần lạc quan cách mạng của người chiến sĩ văn công trẻ Tấn "đàn", dùng tiếng hát xua tan cái lạnh và nỗi sợ hãi dưới hầm ngầm dã chiến.
Nội dung câu chuyện:
Năm 1969, vùng Căn cứ Nhị Mỹ (huyện Cao Lãnh) trải qua những ngày tháng chiến tranh khốc liệt. Địch liên tục thả pháo sáng và máy bay đầm già quét tọa độ hòng đè bẹp tinh thần của lực lượng cách mạng. Giữa lòng đất ẩm ướt của những căn hầm dã chiến thiếu không khí, tiếng đàn guitar gỗ của người chiến sĩ văn công trẻ Lê Văn Tấn vẫn cất lên trong trẻo, tiếp thêm sức mạnh chiến đấu cho quân dân.
Tấn gia nhập Đội Văn công Giải phóng huyện khi mới 18 tuổi, hành trang mang theo ngoài khẩu súng trường là cây đàn guitar cũ do anh tự đóng từ gỗ tràm. Sau mỗi trận càn của địch, khi khói đạn còn nghi ngút trên các ngọn cây, Tấn lại ôm đàn đến từng công hầm dã chiến để hát cho các đồng chí thương bệnh binh nghe. Những giai điệu quê hương như Tiếng chày trên sóc Bom Bo, Lên ngàn, Câu hò Đồng Tháp... vang lên ấm áp giữa lòng đất tối.
Có những đêm giặc bao vây gắt gao, Tấn nghĩ ra cách gảy đàn "không tiếng" bằng cách khẽ chạm nhẹ ngón tay vào dây đàn, để các chiến sĩ rủ rỉ hát theo. Tiếng hát át tiếng bom, niềm tin vào ngày chiến thắng được thắp sáng ngay trong lòng đất ẩm lạnh.
Trong một trận tập kích bằng trực thăng của địch vào năm 1970, Tấn bị thương nặng ở tay khi cố ôm giữ bảo vệ cây đàn. Dù bàn tay không còn nguyên vẹn, anh vẫn kiên trì tập gảy đàn bằng những ngón tay còn lại để tiếp tục phục vụ chiến sĩ cho đến ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam.
Câu chuyện về tiếng đàn của đồng chí Lê Văn Tấn là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ Cao Lãnh hôm nay về tinh thần lạc quan cách mạng, bản lĩnh vượt qua mọi nghịch cảnh và sức mạnh kỳ diệu của lòng yêu đời.



