Bài viết

TIẾNG ĐÀN GUITAR DƯỚI RỪNG XÀ NU KHỐC LIỆT

Lào Cai22/05/2026Lưu Thị Huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG ĐÀN GUITAR DƯỚI RỪNG XÀ NU KHỐC LIỆT

Ký ức của cựu nhạc công chiến trường Lê Văn Phong (Đoàn văn công Quân giải phóng Tây Nguyên)Giữa chiến trường Tây Nguyên nắng bụi mưa bùn, nơi tiếng bom tọa độ và tiếng gầm của xe bọc thép Mỹ có thể xé toạc mọi không gian, tiếng đàn guitar của đoàn văn công chúng tôi chính là thứ dung dịch kỳ diệu chữa lành những vết thương lòng và tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ trước giờ nổ súng. Với chiếc ba lô con cóc trên vai, bên trong đựng vài bộ quần áo rách và cây đàn gỗ, chúng tôi đi bộ xuyên qua các cánh rừng xà nu để đến với các buôn làng, các lán trại thương binh.Mùa khô năm 1971, đoàn chúng tôi đến biểu diễn cho một tiểu đoàn bộ đội chuẩn bị bước vào chiến dịch giải phóng Đắk Tô - Tân Cảnh. Sân khấu chỉ là một khoảng đất trống nhỏ dưới vòm lá kơ-nia, khán giả là những chiến sĩ quần áo còn loang lổ vết bùn đất, súng lăm lăm trong tay. Không có loa đài, không có ánh đèn màu nghệ thuật, chỉ có ánh hoàng hôn đỏ thẫm của núi rừng Tây Nguyên và tiếng đàn guitar mộc mạc của tôi hòa cùng giọng hát trong trẻo của nữ ca sĩ giao liên.Khi bài hát "Tiếng đàn Ta lư" vừa cất lên, một loạt pháo từ đồn địch tầm xa bắn mồ côi dội thẳng vào khu vực xung quanh. Đất đá bắn tung tóe, cành cây gãy đổ rào rào. Nhưng lạ thay, không một chiến sĩ nào đứng dậy bỏ chạy. Họ vẫn ngồi im, ánh mắt rực lửa nhìn lên sân khấu dã chiến. Bản thân tôi, ngón tay run lên một nhịp rồi lại bấm chặt vào dây đàn, tiếng nhạc càng lúc càng vang dội, hào hùng hơn để át đi tiếng nổ của pháo giặc. Chúng tôi hát như thể đây là lần cuối cùng được hát, chiến sĩ nghe như thể đây là lời thề ra trận.Đêm đó, sau buổi diễn, tôi ngồi lại trò chuyện với một chiến sĩ trẻ măng đồng hương Hà Nội. Cậu ấy mượn cây đàn của tôi, gảy vài nốt nhạc lóng ngóng rồi cười bảo: "Xong trận này, anh dạy em đánh trọn vẹn bài Tiến quân ca nhé". Sáng hôm sau, tiểu đoàn lên đường ra trận. Nhiều người trong số họ đã vĩnh viễn nằm lại dưới những gốc xà nu đại ngàn, bao gồm cả người chiến sĩ trẻ ấy. Cây đàn guitar của tôi từ đó mang theo những vết xước của mảnh bom và cả linh hồn của những người đồng đội, viết nên một khúc tráng ca bất tử của tuổi trẻ thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn