TIẾNG ĐÀN GUITAR TRÊN BOONG TÀU KHÔNG SỐ
TIẾNG ĐÀN GUITAR TRÊN BOONG TÀU KHÔNG SỐ
Nhân chứng kể lại: Bác Trần Văn Thắng (Cựu thủy thủ Đoàn 125, Đường Hồ Chí Minh trên biển)
"Những chuyến hải trình trên Con tàu không số vận chuyển vũ khí vào chiến trường miền Nam luôn là cuộc đối đầu sinh tử. Chúng tôi phải ngụy trang tàu thành tàu đánh cá, đi qua hải phận quốc tế và liên tục đối phó với hệ thống radar, tàu tuần tiễu hiện đại của địch. Mỗi chuyến đi đều được xác định là một lần quyết tử, trên tàu luôn sẵn sàng khối thuốc nổ để tự bộc phá nếu bị lộ.
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết giữa biển khơi mênh mông, vật báu tinh thần của con tàu chúng tôi là cây đàn guitar gỗ cũ kỹ của đồng chí thuyền phó tên Nam. Thân đàn đã bạc màu vì gió biển và nước mặn, được anh quấn băng dính đen ở phần hông bị nứt.
Mỗi đêm muộn, khi tàu tắt hết đèn định vị để lén lách qua vùng biển kiểm soát của địch, chúng tôi lại quây quầy dưới hầm máy chật hẹp, nghe anh Nam gẩy đàn. Tiếng đàn guitar trầm ấm, hòa cùng tiếng sóng biển vỗ vào mạn tàu rì rầm. Anh gảy bài 'Dáng đứng Bến Tre', giọng hát lầm thầm nhưng chứa chan một khát vọng hòa bình cháy bỏng.
Anh Nam đã hy sinh trong chuyến tàu cuối năm 1972, khi tàu bị địch bao vây tại vùng biển Cà Mau và buộc phải kích nổ bộc phá để bảo vệ bí mật tuyến đường. Anh ngã xuống cùng con tàu thân yêu, nhưng tiếng đàn guitar kiên cường, lãng mạn ngày ấy vẫn vang vọng mãi trong lòng những người thủy thủ còn sống, sưởi ấm ý chí chúng tôi suốt dọc chiều dài sóng gió thời hoa lửa."


