Tiếng Đàn Guitar Trong Căn Hầm A3 Vĩnh Linh
Tiếng Đàn Guitar Trong Căn Hầm A3 Vĩnh Linh
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, mảnh đất Vĩnh Linh (Quảng Trị) – nơi đầu cầu Mới Hiền Lương – trở thành "tọa độ đạn pháo". Địch quyết tâm biến nơi đây thành vùng đất chết bằng hàng triệu tấn bom đạn. Để bám đất, giữ làng và nuôi quân, người dân Vĩnh Linh đã tạo nên một kỳ tích chưa từng có trong lịch sử quân sự: hệ thống địa đạo Vịnh Mốc và hàng trăm căn hầm sâu trong lòng đất.
Tại căn hầm A3 – nơi chỉ cách bờ sông Bến Hải chưa đầy một cây số, có một tiểu đội pháo thủ cao xạ gồm toàn những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi. Ban ngày, họ trực chiến trên mặt đất, mâm pháo bốc cháy ngùn ngụt dưới nắng hè miền Trung và bão đạn địch. Đêm xuống, họ rút về căn hầm ẩm ướt, chật hẹp, thiếu ánh sáng lẫn không khí để dưỡng sức.
Giữa không gian nát vụn bởi tiếng pháo hạm từ biển bắn vào, chàng lính trẻ Nguyễn Văn Minh – một cựu học sinh chuyên Văn Hà Nội – luôn mang theo bên mình chiếc đàn guitar gỗ đã nứt nẻ mạn thùng do mảnh bom văng trúng.
Đêm ngày 20 tháng 10 năm 1967, sau một trận tập kích dữ dội, căn hầm A3 bị trúng pháo, đường ra bị đất đá vùi lấp một phần, không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Trong lúc đồng đội bên ngoài khẩn trương đào xới, bên trong hầm, khói khét rẹt vẫn chưa tan. Giữa ranh giới sống chết và sự căng thẳng tột cùng của những người lính trẻ, Minh nhẹ nhàng ôm lấy chiếc đàn guitar.
Tiếng đàn vang lên. Không phải là những giai điệu lâm lụy, mà là bản nhạc "Câu hò bên bến Hiền Lương" hòa cùng giọng hát trong trẻo của cô y tá trẻ tên Hà. Tiếng đàn, tiếng hát len lỏi qua từng kẽ đất, vang lên mặt hầm nát vụn. Bên ngoài, những người lính dốc sức đào đất nghe thấy tiếng hát thì như được tiếp thêm sức mạnh phi thường, tay cuốc tay xẻng dồn dập hơn.
Khi cửa hầm được thông, ánh sáng đèn pin rọi vào, người ta thấy các chiến sĩ vẫn ôm lấy nhau, mồ hôi nhễ nhại nhưng nụ cười rạng rỡ trên môi, và chiếc đàn guitar vẫn tựa vào vách hầm đầy vết xước.
Những người lính Vĩnh Linh năm ấy đã chứng minh rằng: bom đạn có thể cày xới mặt đất, hủy diệt xóm làng, nhưng không thể dập tắt được tiếng đàn, tiếng hát và tình yêu cuộc sống của một thế hệ anh hùng.



