TIẾNG ĐÀN GUITAR TRONG HANG ĐÁ TRƯỜNG SƠN
Trên đỉnh đèo Phu La Nhích, nơi bom tọa độ Mỹ dội xuống không kể ngày đêm, có một tiểu đội công binh chuyên phá bom vướng. Cuộc sống của họ gắn liền với cái chết, nhưng trong hành trang của tiểu đội trưởng luôn có một cây đàn guitar cũ. Sau những giờ phút nghẹt thở gỡ bom, tiếng đàn lại vang lên trong hang đá ẩm ướt. Tiếng nhạc không chỉ át tiếng bom mà còn là sợi dây kết nối những tâm hồn trẻ tuổi. Họ hát về Hà Nội, về mẹ, về người yêu nơi quê nhà. Tiếng đàn ấy chính là "vũ khí tinh thần" giúp họ giữ vững niềm tin, chứng minh rằng dù bạo tàn đến đâu, kẻ thù cũng không thể dập tắt được sự lãng mạn và yêu đời của người lính Việt Nam.



