TIẾNG ĐÀN GUITAR TRONG KHÓI BOM TẠI "HÒN ĐẤT" KHÔNG KHUẤT PHỤC
Câu chuyện cảm động về tinh thần lạc quan yêu đời của các chiến sĩ và nhân viên y tế tại hang hòn (Hòn Đất) giữa vòng vây xiết chặt và những trận mưa bom của kẻ thù.
Địa danh Hòn Đất (Kiên Giang) không chỉ nổi tiếng với biểu tượng chị Sứ (Anh hùng Phan Thị Ràng) mà còn là nơi ghi dấu những năm tháng bám trụ kiên cường của các đội quân y trong các hang đá tự nhiên. Bà Trần Thị Hạnh tham gia vào đội quân y huyện khi mới 17 tuổi, làm nhiệm vụ cứu chữa thương bệnh binh ngay trong lòng các hang đá tối tăm, ẩm ướt.
Bà Hạnh nhớ lại trận càn quét dài ngày của địch vào khu vực Hòn Đất vào năm 1970. Địch dùng chất độc hóa học, bom xăng dội xuống các cửa hang nhằm hun khói và bít lối ra vào. Trong hang lúc đó có hơn 20 thương binh nặng, thuốc men và bông băng dường như đã cạn kiệt, tiếng rên rỉ vì đau đớn của các chiến sĩ hòa lẫn tiếng gầm rú của máy bay bên ngoài tạo nên một không khí vô cùng căng thẳng.
Giữa lồng ngực hang đá ngột ngạt ấy, có một người chiến sĩ trẻ tên Nam bị thương cụt một bên chân, chợt nhìn thấy chiếc đàn guitar cũ kỹ treo trên vách đá do một đồng đội để lại. Anh Nam cười, nói với bà Hạnh: "Cô y tá ơi, lấy giùm anh cái đàn. Địch nó dội bom bên ngoài kệ nó, anh em mình ở đây làm một liveshow văn nghệ cho đỡ đau coi!".
Bà Hạnh ái ngại trao cây đàn cho anh. Và rồi, giữa những khoảng lặng hiếm hoi giữa hai loạt bom nổ, tiếng đàn guitar bập bùng vang lên cùng giọng hát khàn đặc nhưng ấm áp của anh Nam và các thương binh với bài hát "Lên đàng", "Tiểu đội xe không kính"... Những người thương binh đang lên cơn sốt cũng cố gượng dậy vỗ tay theo nhịp. Bà Hạnh cùng các chị em y tá vừa băng bó vết thương cho anh em vừa khóc vì xúc động.
Tiếng đàn, tiếng hát trong hang đá Hòn Đất năm ấy chính là thứ vũ khí tinh thần vô giá, giúp các chiến sĩ quên đi cái đói, cái khát và nỗi đau thể xác để cùng nhau bám trụ vững vàng cho đến ngày trận càn kết thúc. Bà Hạnh chia sẻ: "Thời hoa lửa của chúng tôi ở Kiên Giang là vậy đó, gian khổ, ác liệt đến tận cùng nhưng không bao giờ thiếu tiếng cười và niềm tin vào ngày chiến thắng".



