TIẾNG ĐÀN KHÈN BÈ BÊN CÔNG SỰ ĐỒN NẬM CẮM
TIẾNG ĐÀN KHÈN BÈ BÊN CÔNG SỰ ĐỒN NẬM CẮM
Đồn biên phòng Nậm Cắm những đêm mùa đông sương muối phủ trắng xóa lối đi luôn thử thách ý chí chiến sĩ. Giữa cái lạnh thấu xương tủy, một thanh âm bỗng cất lên réo rắt, dìu dặt xua tan đi sự im lặng đáng sợ của đại ngàn. Đó là tiếng khèn bè của người chiến sĩ trẻ tên Sùng, một người con ưu tú của bản làng người Mông tình nguyện nhập ngũ. Cây khèn được anh tự tay kết nối từ sáu ống trúc rừng già và một bầu gỗ hương đục rỗng khéo léo, tài hoa. Sùng ngồi bên bệ súng công sự, đôi chân nhún nhảy nhẹ nhàng theo giai điệu bài ca ca ngợi vẻ đẹp quê hương đất nước. Tiếng khèn đưa tâm hồn những người lính trẻ vượt qua khói súng, trở về với những mùa hoa mận trắng xóa triền đồi xa. Cánh lính trẻ xung quanh lặng yên lắng nghe, đôi mắt ngời sáng niềm lạc quan yêu đời quên đi bao gian khổ, hiểm nguy. Thanh âm nứa tre giữa rừng sâu trở thành liều thuốc tinh thần vô giá, gắn kết những tâm hồn quả cảm xích lại gần nhau. Khúc nhạc khèn thời hoa lửa ấy mãi ngân vang cùng núi rừng biên thùy, thắp sáng tình đồng chí thiết tha trọn đời.



