TIẾNG ĐÀN KHÈN LÁ TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM SƯƠNG PHỦ VỊ XUYÊN (1)
TIẾNG ĐÀN KHÈN LÁ TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM SƯƠNG PHỦ VỊ XUYÊN
Trung đội chốt giữ một hang đá tai mèo lộng gió trên hướng biên thùy Vị Xuyên luôn phải đối mặt với hiểm nguy rình rập. Giữa đêm tối mênh mông, khi sương mù bắt đầu tràn vào các kẽ đá lạnh buốt, một giai điệu bỗng vút lên réo rắt. Đó là tiếng khèn lá độc đáo của người chiến sĩ trẻ tên Tùng, một người con ưu tú của bản làng người Mông hoang sơ. Không có nhạc cụ cầu kỳ, Tùng chỉ cần một chiếc lá cây vối rừng tươi ngậm sương đêm để tạo nên những thanh âm. Khi anh đặt chiếc lá lên môi thổi, giai điệu bài dân ca quê hương da diết cất lên, vang vọng khắp các ngả hào chiến đấu. Tiếng khèn vượt qua làn gió rít, sưởi ấm những đôi bàn tay đang bám chặt bệ súng gác đêm buốt giá ngút ngàn của lính. Đồng đội lặng yên lắng nghe, ánh mắt ngời sáng niềm lạc quan và vơi đi phần nào nỗi nhớ mái nhà sàn khói tỏa lam chiều. Thanh âm từ chiếc lá rừng bỗng hóa thành liều thuốc tinh thần, gắn kết tình đồng chí sắt son nơi biên cương.



