TIẾNG ĐÀN KHÔNG BAO GIỜ TẮT
TIẾNG ĐÀN KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Nhân chứng kể lại: Bác Vũ Trung Kiên (Cựu chiến binh, Sư đoàn 9)
"Trong hành trang ra trận của đơn vị chúng tôi năm 1974, ngoài vũ khí nặng nề, có một vật phẩm đặc biệt luôn được nâng niu như báu vật: chiếc đàn guitar cũ kỹ, thùng đàn đã nứt nẻ và được dán lại bằng băng dính đen. Chiếc đàn ấy thuộc về Lâm, một chiến sĩ trẻ quê Hà Nội, người luôn mang đến tiếng cười cho cả đại đội bằng ngón đàn tài hoa của mình.
Sau những giờ hành quân rã rời đôi bàn chân, hoặc sau những trận chiến ác liệt, chúng tôi lại quây quần bên nhau dưới hầm chữ A. Lâm ôm đàn, những ngón tay gầy guộc lướt trên dây, cất lên những giai điệu quen thuộc như 'Hà Nội mùa vắng những cơn mưa' hay 'Bài ca hy vọng'. Giọng hát của Lâm trầm ấm, đưa chúng tôi rời xa thực tại tàn khốc để trở về với góc phố thân thương, với người mẹ già tóc bạc ngóng con bên hiên nhà.
Một buổi chiều, đơn vị bị pháo kích bất ngờ vào đội hình hành quân. Lâm bị một mảnh pháo găm vào lưng khi đang ôm chặt chiếc đàn để che chở cho nó. Khi chúng tôi chạy đến, chiếc đàn guitar vẫn nguyên vẹn dưới thân hình của Lâm, nhưng Lâm thì đã vĩnh viễn ra đi. Máu của anh thấm đỏ cả thùng gỗ.
Chúng tôi chôn cất Lâm bên bìa rừng hoang vắng, chiếc đàn guitar được treo trang trọng trên ngôi mộ đất mới đắp của anh. Gió rừng thổi qua các sợi dây đàn, tạo nên những âm thanh vi vu, trầm uất như lời tiễn biệt của đại ngàn. Tiếng đàn của Lâm không tắt, nó đã hòa vào lòng đất mẹ, tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi tiếp tục bước đi trên con đường giải phóng quê hương."


