TIẾNG ĐÀN MANDOLIN BÊN DÒNG SÔNG THẠCH HÃN
TIẾNG ĐÀN MANDOLIN BÊN DÒNG SÔNG THẠCH HÃN
Mặt trận Quảng Trị những ngày mùa hè đỏ lửa luôn là thử thách cực hạn đối với những người lính trẻ kiên trung. Trong căn hầm sập một nửa bên bờ sông Thạch Hãn, một âm thanh bỗng vút lên trong trẻo, dìu dặt giữa đêm trăng. Đó là tiếng đàn mandolin của chiến sĩ trinh sát tên nam, một sinh viên nhạc viện tình nguyện xếp bút nghiên ra trận tuyến. Chiếc đàn được anh làm từ một mảnh gỗ thùng gỗ đựng đạn đại bác và những sợi dây cáp điện đài hỏng gỡ ra. Những ngón tay chai sần của anh gảy lên giai điệu bài hát về mẹ, về dòng sông quê hương hiền hòa chảy giữa lòng đất mẹ. Cánh lính trẻ xung quanh lặng yên lắng nghe, đôi mắt ngời sáng niềm lạc quan, quên đi những vết thương còn rớm máu. Tiếng đàn mandolin như một dòng nước mát lành tưới tắm cho những lồng ngực đang căng lên vì khói bom và pháo sáng. Nó là vũ khí tinh thần độc đáo, kết nối những tâm hồn quả cảm xích lại gần nhau hơn trước giờ nổ súng trận mới. Nam đã mang theo chiếc đàn qua bao mùa chiến dịch khốc liệt, giữ gìn cẩn thận như một báu vật hộ mệnh của đời lính. Khúc nhạc lòng thời hoa lửa ấy mãi ngân vang cùng sóng nước, viết tiếp bài ca bất tử về tình đồng chí thiết tha.


