Tiếng đàn mandolin giữa rừng thẳm: Âm vang của sự sống và khát vọng hòa bình
Câu chuyện về những phút giây thư thái hiếm hoi và tâm hồn lãng mạn của người lính trẻ.
Nhiều người thường nghĩ chiến tranh chỉ có khói lửa, tang tóc và sự khô khốc của đạn bom. Nhưng thực tế, giữa những năm tháng ác liệt ấy, tâm hồn nghệ sĩ và khát vọng sống, khát vọng yêu thương của những người lính trẻ vẫn luôn nở hoa theo cách kỳ diệu nhất.
Bác Nguyễn Văn Hưng (cựu chiến binh mặt trận Tây Nguyên, nay mang di chứng chiến tranh ở tay) lưu giữ mãi trong ký ức hình ảnh cây đàn mandolin cũ kỹ của người đồng đội tên là Long:
Giai điệu vượt qua bom đạn: Long là một sinh viên âm nhạc gác bút ngự để lên đường ra trận. Trong balo của anh ngoài tài liệu, lương khô thì vật cồng kềnh nhất chính là chiếc đàn mandolin nhỏ được bọc kỹ trong bao vải dù. Vào những đêm rừng Trường Sơn ngớt tiếng bom, dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua tán lá, Long lại khẽ gảy những nốt nhạc trầm bổng, ngân lên giai điệu bài hát Tình ca hay Quê hương anh bộ đội.
Anh em trong tiểu đội ngồi quây quần bên nhau, mắt rưng rưng nhớ về mẹ già, về người yêu nơi quê nhà xa xôi. Trong một đợt phục kích địch năm 1971, Long đã hy sinh khi cố gắng che chắn cho thương binh, chiếc đàn mandolin bị đạn pháo làm gãy cần nhưng những âm vang đẹp đẽ của nó thì mãi mãi ngân vọng trong tâm trí những người lính còn sống mãi đến ngày hôm nay.



