Bài viết

Tiếng Đàn Măng-đô-lin Dưới Hầm Pháo Nhị Xuân

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Đàn Măng-đô-lin Dưới Hầm Pháo Nhị Xuân

Nhân chứng kể: Lê Văn Thắng (Cựu chiến binh Trung đoàn 1, Gia Định)

"Vành đai xanh Nhị Xuân (Hóc Môn) những năm cận kề đại thắng 1975 là nơi diễn ra những trận giằng co ác liệt giữa ta và địch nhằm giành giật từng tấc đất cửa ngõ Sài Gòn. Căn hầm chỉ huy của chúng tôi được đào sâu dưới một rặng tre gai, nồng nặc mùi bùn sình, muỗi mòng và phèn chua. Đêm xuống, tiếng đại bác từ các căn cứ Đồng Dù, Củ Chi dội về liên hồi, mặt đất trên trần hầm rung bần bật, rơi từng mảng đất cát khô khốc xuống đầu tóc.

Giữa cái không gian đặc quánh sự căng thẳng ấy, chiếc đàn măng-đô-lin của thằng liên lạc tên Bình là cứu cánh duy nhất cho tinh thần anh em. Chiếc đàn có thùng làm bằng một mảnh gỗ ván thùng đạn pháo 105 ly chiến lợi phẩm, dây đàn là những sợi dây cáp thông tin bóc vỏ dệt lại. Bình có ngón tay thon dài, mỗi lần cậu ấy gảy lên những giai điệu của bài 'Dáng đứng Bến Tre' hay 'Tình ca', không gian như dịu lại một cách kỳ lạ.

Chúng tôi ngồi bệt dưới nền đất ẩm, dựa lưng vào những hòm đạn, lặng lẽ lắng nghe. Ánh đèn dầu lạc hắt bóng những khuôn mặt trẻ măng, bờ vai khẽ rung theo nhịp đàn. Có những đêm, Bình đang gảy đàn thì một loạt pháo tọa độ dội trúng nóc hầm. Cả lũ bị vùi trong cát bụi, bò dậy, việc đầu tiên của Bình là phủi đất trên mặt đàn, thử lại dây nghe tiếng 'tưng... tưng...' trong trẻo mới chịu nhe răng cười. Tiếng đàn măng-đô-lin dầm mình trong bùn đất Nhị Xuân năm ấy là minh chứng cho thấy: người lính không chỉ biết cầm súng diệt thù, họ còn mang trong mình một tâm hồn lãng mạn, yêu đời đến cháy bỏng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn