Tiếng đàn môi
Tiếng đàn môi
Chàng trai dân tộc tên Vừ nhập ngũ khi mới ngoài hai mươi. Trong ba lô anh luôn có một chiếc đàn môi nhỏ.
Mỗi khi dừng chân nghỉ giữa núi rừng, Vừ lại mang đàn ra gảy những giai điệu quê mình.
Âm thanh ngân nga rất lạ khiến nhiều đồng đội ngồi nghe quên cả mệt.
Một chiến sĩ hỏi:
“Cậu nhớ nhà lắm à?”
Vừ gật đầu rồi nói bằng giọng chậm rãi:
“Tiếng đàn giống tiếng núi quê tôi.”
Có lần sau một trận hành quân dài, cả đơn vị mệt lả không ai nói chuyện. Đêm xuống, tiếng đàn môi của Vừ lại vang lên khe khẽ bên bếp lửa.
Không ai hiểu hết lời ca trong giai điệu ấy, nhưng ai cũng thấy lòng mình dịu lại.
Nhiều năm sau, giữa buổi họp mặt cựu binh, có người mang theo chiếc đàn môi cũ của Vừ. Âm thanh năm ấy lại vang lên, gợi nhớ cả một thời tuổi trẻ đi qua trong hoa lửa.



