TIẾNG ĐÀN MÔI BẰNG LÁ ĐỒNG PHẾ LIỆU TRÊN ĐỈNH TÂY CÔN LĨNH (1)
TIẾNG ĐÀN MÔI BẰNG LÁ ĐỒNG PHẾ LIỆU TRÊN ĐỈNH TÂY CÔN LĨNH
Trung đội biên phòng chốt giữ vách đá tai mèo mịt mùng sương phủ đỉnh Tây Côn Lĩnh luôn đối mặt với hiểm nguy rình rập. Giữa đêm đông lạnh giá khi sương muối bắt đầu kết tụ trên những hàng rào kẽm gai, một âm thanh bỗng vút lên lảnh lót. Đó là tiếng đàn môi độc đáo của chiến sĩ trinh sát tên páo, một người con ưu tú sinh ra từ bản làng Mông. Không có nhạc cụ quê nhà, Páo tự tay dùng dao găm cắt một mảnh đồng nhỏ từ vỏ đạn pháo phế liệu ngoài chiến trường. Anh tỉ mẩn mài mỏng dải đồng, tạo khe ngậm và lá gảy nhỏ xíu nhưng dẻo dai bám chặt vào khung nhạc cụ thô sơ. Khi anh đặt đàn lên môi gảy nhẹ, âm điệu trầm bổng, mang hơi thở của ruộng bậc thang mùa chín vàng rực cất lên da diết. Tiếng đàn len lỏi qua các kẽ đá sưởi ấm những đôi bàn tay đang bám chặt bệ súng gác đêm buốt giá ngút ngàn. Thanh âm từ phế liệu bỗng hóa thành liều thuốc tinh thần, gắn kết tình đồng chí sắt son nơi biên cương.



