TIẾNG ĐÀN MÔI GIỮA ĐÊM
TIẾNG ĐÀN MÔI GIỮA ĐÊM
Đêm Trường Sơn yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng suối chảy dưới chân đồi.
Anh Hòa lấy chiếc đàn môi nhỏ từ túi áo rồi ngồi thổi khe khẽ bên cửa hầm.
Âm thanh trầm buồn vang lên giữa màn đêm khiến ai cũng lặng người nhớ quê.
Một chiến sĩ trẻ khẽ hỏi: “Anh học thổi từ bao giờ?”
Anh cười nhẹ: “Từ hồi còn chăn trâu ở bản.”
Tiếng đàn hòa cùng tiếng gió rừng nghe vừa buồn vừa ấm áp.
Đêm ấy, cả tiểu đội ngủ yên hơn sau nhiều ngày căng thẳng.
Rạng sáng hôm sau, bom địch bất ngờ dội xuống khu trú quân.
Anh Hòa lao xuống cứu một chiến sĩ bị thương mắc giữa giao thông hào đầy đất đá.
Tiếng đàn môi năm ấy vẫn còn vang mãi trong ký ức thời hoa lửa.


