Cựu chiến binh

Tiếng đàn môi lạc giữa rừng Sa Mù

Trong những ngày trú quân tại vùng Sa Mù, Quảng Trị, ông Lê Ngọc Sơn từng nghe tiếng đàn môi của một chiến sĩ dân tộc vang lên giữa rừng sâu. Âm thanh mộc mạc ấy đã xoa dịu biết bao mệt mỏi của người lính. Đó là ký ức đẹp và rất đặc biệt của thời hoa lửa.

Thanh Hóa21/05/2026Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sa Mù quanh năm phủ kín sương lạnh. Những người lính đóng quân nơi đây thường nói vui rằng “sáng không thấy mặt người”.

Một tối sau chuyến hành quân dài, đơn vị ông Sơn nghỉ chân bên bìa rừng.

Bất ngờ, một chiến sĩ người Vân Kiều lấy chiếc đàn môi nhỏ ra thổi.

Âm thanh vang lên mỏng manh nhưng da diết giữa đêm rừng tĩnh lặng.

Ông Sơn kể:
“Tiếng đàn nghe buồn mà đẹp lắm, ai cũng ngồi im nghe.”

Người chiến sĩ ấy nói rằng tiếng đàn môi ở quê dùng để gọi bạn, gọi người thương.

Đêm ấy, giữa chiến trường đầy bom đạn, tiếng đàn khiến nhiều người nhớ quê đến nao lòng.

Một đồng đội khẽ nói:
“Mai này hòa bình, nhất định phải sống để nghe lại tiếng đàn này.”

Ông Sơn kể rằng nhiều năm sau, ông vẫn không quên được âm thanh lạc giữa rừng Sa Mù năm ấy — như tiếng lòng của tuổi trẻ giữa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn