TIẾNG ĐÀN NHỊ
Vùng đất Gò Công những năm tháng chiến tranh du kích luôn sục sôi khí thế của những đoàn quân chân trần chí thép kiên cường. Anh chiến sĩ liên lạc tên nam, một người con xứ biển da sạm nắng, có biệt tài kéo đàn nhị rất hay và mùi mẫn. Chiếc đàn nhị của anh được tự tay đẽo gọt từ một khúc gỗ sầu đâu già và mảnh da rắn nước nhặt được bên bờ rạch. Mỗi buổi chiều tà khi ánh hoàng hôn buông xuống rặng dừa xanh mướt, nam lại ngồi trước cửa hầm bí mật, đặt đàn lên đùi kéo. Tiếng đàn nhị réo rắt, trầm bổng bay qua những bờ kênh, xua đi cái nóng rát của thuốc súng và nỗi nhớ nhà da diết của lính trẻ. Anh kéo những điệu lý, bài vọng cổ ngọt ngào ngợi ca quê hương đất nước, đưa đồng đội về với những kỷ niệm êm đềm xưa cũ. Cánh lính trẻ ngồi quanh bệ súng lặng yên lắng nghe, đôi mắt ngời sáng niềm lạc quan và khát vọng về ngày mai thanh bình thống nhất. Tiếng đàn như một làn gió mát lành, tưới tắm cho những lồng ngực đang căng lên vì hiểm nguy và cái chết luôn rình rập ngoài kia. Khúc nhạc lòng thời hoa lửa ấy mãi ngân vang cùng sóng nước miền Nam, viết tiếp bài ca bất tử về tình đồng chí sâu nặng.



