TIẾNG ĐÀN NHỊ TRÊN TRẬN ĐỊA LÀNG CÁT
TIẾNG ĐÀN NHỊ TRÊN TRẬN ĐỊA LÀNG CÁT
Bên mâm pháo cao xạ bảo vệ vùng biển miền Trung, những người lính trẻ của tiểu đội pháo số 2 luôn giữ tinh thần thép vững vàng. Anh pháo thủ tên sơn, một chàng trai quê gốc Nam Định, có biệt tài kéo đàn nhị rất hay và giàu cảm xúc, trữ tình. Chiếc đàn nhị của anh được làm từ một ống tre già và mảnh da trăn nhặt được trong rừng sâu những ngày hành quân gian khổ. Mỗi buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn buông xuống biển cả bao la, tiếng đàn nhị của anh lại vang lên da diết, trầm bổng. Thanh âm réo rắt bay qua những công sự cát xám xịt, xua đi cái nóng rát của thuốc súng và nỗi nhớ nhà da diết của lính trẻ. Anh kéo những điệu chèo cổ quê hương, đưa đồng đội về với bóng mát cây đa, với dòng sông quê hiền hòa chảy giữa lòng đất mẹ. Cánh lính trẻ lặng yên lắng nghe, đôi mắt ngời sáng niềm lạc quan và khát vọng hòa bình ngày mai non sông thống nhất độc lập. Tiếng đàn như một liều thuốc bổ cho tinh thần, giúp họ quên đi những hiểm nguy và cái chết luôn rình rập ngoài trận địa khốc liệt. Một trận oanh tạc dữ dội dội xuống, sơn đã anh dũng hy sinh khi tay vẫn giữ chặt khẩu súng pháo quyết không rời một bước chân. Chiếc đàn nhị thời hoa lửa tuy bị vỡ đôi nhưng giai điệu kiên cường của nó vẫn vang vọng mãi cùng sóng biển quê hương.



