TIẾNG ĐÀN NHỊ TỪ ỐNG TRE GIÀ BÊN ĐỒI CHỐT TIỀN TIÊU TÀ LÙNG
TIẾNG ĐÀN NHỊ TỪ ỐNG TRE GIÀ BÊN ĐỒI CHỐT TIỀN TIÊU TÀ LÙNG
Tiểu đội bộ binh bám trụ phòng ngự trên đỉnh đồi lộng gió Tà Lùng luôn phải đối mặt với sương muối buốt giá. Giữa khoảng lặng hiếm hoi sau những giờ trực chiến căng thẳng, một âm thanh bỗng vút lên, lúc trầm lúc bổng thiết tha. Đó là tiếng đàn nhị tự chế của người chiến sĩ trinh sát tên Lâm, một người con yêu tú sinh ra bên bờ sông Hồng. Lâm chọn một khúc tre già rỗng ruột phơi khô làm ống vang, dùng thanh củi nghiến đẽo gọt làm cần đàn chắc chắn. Anh tận dụng hai sợi dây phanh xe đạp phế liệu vuốt thẳng làm dây đàn, lấy lông đuôi ngựa chiến làm vĩ gảy tài hoa. Khi đôi tay thô ráp của anh kéo vĩ, giai điệu bài dân ca "Bèo dạt mây trôi" vang vọng khắp các ngả hào bọc lót. Thanh âm mộc mạc vượt qua hàng rào dây kẽm gai hoen gỉ, sưởi ấm những đôi bàn tay đang bám chặt bệ súng gác đêm. Tiếng đàn từ lòng tre bỗng hóa thành liều thuốc tinh thần, giúp lính trẻ vơi đi nỗi nhớ quê hương da diết khôn nguôi.



