TIẾNG ĐÀN NƠI TRÚ QUÂN
Câu chuyện kể về bà Lê Thị Hương mang tiếng hát và tiếng đàn đến các đơn vị đang trú quân. Trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, những buổi biểu diễn giản dị đã tiếp thêm niềm tin cho người chiến sĩ.
Năm 1969, bà Lê Thị Hương tham gia đội văn công địa phương. Nhạc cụ của đội chỉ có một cây đàn tự chế từ gỗ, dây thép và một chiếc thùng nhỏ dùng làm hộp cộng hưởng.
Một tối, đội văn công đến biểu diễn cho đơn vị chuẩn bị bước vào trận đánh. Buổi biểu diễn được tổ chức dưới tán rừng, không có sân khấu hay ánh đèn. Bộ đội ngồi thành vòng tròn, lặng nghe những bài hát về quê hương và ngày chiến thắng.
Khi chương trình đang diễn ra, tiếng máy bay xuất hiện. Mọi người nhanh chóng xuống hầm trú ẩn. Sau khi tiếng động cơ xa dần, bà Hương lại ôm đàn và tiếp tục hát.
Bà kể:
“Chúng tôi biết ngày mai có thể nhiều chiến sĩ phải đối mặt với hiểm nguy. Vì vậy, dù chỉ có vài phút bình yên, chúng tôi cũng muốn mang đến cho họ niềm vui và sự ấm áp.”
Kết thúc buổi biểu diễn, một chiến sĩ xin bà viết tên bài hát vào mảnh giấy nhỏ để mang theo bên mình.
Tiếng đàn nơi trú quân là ký ức đẹp về tinh thần lạc quan và sức mạnh của văn hóa, văn nghệ trong thời hoa lửa.



