Tiếng Đàn Organ Bên Khung Cửa Sổ Báo Bão
Tiếng Đàn Organ Bên Khung Cửa Sổ Báo Bão
Mùa thu năm 1972, trận địa cao xạ bảo vệ xưởng cơ khí Đường sắt Hà Nội nằm kiên cường bên dốc Cầu Giấy. Giữa những ngày Hà Nội căng mình hứng chịu đợt không kích B-52, ngọn đồi nhỏ tút tát pháo cao xạ 57mm luôn ngập tràn bụi gạch và mùi khói đạn nồng nặc.
Long, hai mươi mốt tuổi, là khẩu đội trưởng thuộc Trung đoàn pháo cao xạ 256. Trước khi xếp lại bút nghiên lên đường nhập ngũ, Long là sinh viên năm hai Khoa Âm nhạc Trường Nhạc viện Hà Nội. Báu vật duy nhất anh mang theo không phải là chăn màn hay vật dụng cá nhân xa xỉ, mà là chiếc đàn organ xếp bằng nhựa dẻo – loại đàn nhỏ chạy bằng pin do người anh trai gửi về từ Tiệp Khắc.
Dưới căn hầm pháo ngột ngạt và tối mờ ánh đèn bão, mỗi khi trận địa lặng sóng, Long lại lôi chiếc đàn nhỏ ra đặt lên đùi. Những ngón tay chai sạn vì nâng đạn pháo lại lướt nhẹ trên từng phím nhựa trắng đen. Tiếng đàn mỏng manh nhưng trong trẻo vang lên bài Sông Lo, Giai điệu Tổ quốc, làm dịu đi cái mệt mỏi và nỗi nhớ nhà khắc khoải của tám người lính trẻ trong khẩu đội.
Đêm 20 tháng 12, bầu trời Hà Nội rực đỏ bởi những luồng đạn vạch đường và pháo sáng B-52. Trận địa của Long nhận lệnh khẩn: Bằng mọi giá phải thu hút hỏa lực địch, bảo vệ mục tiêu Cầu Long Biên và ga Hàng Cỏ.
Một đợt bom thảm dội xuống ngay sát chân đồi. Căn hầm chỉ huy bị sức ép hất sạt một mảng vách đất, đè bẹp chiếc giá để đạn. Khói độc tràn vào cay xè mắt mũi. Một mảnh bom tạt qua làm khẩu đội phó ngã gục, Long bị mảnh đá găm vào đùi trái, máu chảy đầm đìa ngấm đen chiếc áo trấn thủ.
– Khẩu đội 3! Hướng 120! Tầm 4000! Bắn! – Long gào lên qua tiếng còi báo động chát chúa.
Nén cơn đau xé ruột, Long dùng một tay quấn chặt vết thương bằng dải băng dã chiến, tay kia ghì chặt cần chỉnh góc tà. Giữa tiếng gầm rú rung chuyển trời đất của máy bay phản lực, Long vẫn giữ vững nhịp hô đĩnh đạc, điều khiển nòng pháo dội hỏa lực liên hồi lên bầu trời đêm. Dàn pháo của khẩu đội anh đã bắn rơi tại chỗ một chiếc "Siêu fortress" B-52 ngay trên bầu trời phía Bắc thành phố.
Rạng sáng hôm sau, khi khói bom dần tan, trận địa chìm vào khoảng không tĩnh lặng đến lạ kỳ. Long ngồi bệt bên bánh xe pháo cao xạ đã sạm đen vết đạn, đùi quấn băng trắng xóa. Anh rút chiếc đàn organ nhựa bị sứt một góc do mảnh đá văng trúng ra khỏi túi bạt.
Bàn tay dính vết mồ hôi và vệt than đen lại rụt rè lướt trên phím đàn. Một giai điệu nhẹ nhàng, trong trẻo cất lên giữa không gian đổ nát, đón mừng ánh bình minh đầu tiên rọi qua lớp mây mù Hà Nội.
Chiếc đàn organ sứt góc năm ấy sau chiến tranh được Long trân trọng giữ gìn như một chứng nhân lịch sử. Nó không chỉ lưu giữ ký ức về một thời đạn bom tàn khốc, mà còn là minh chứng cho tâm hồn lãng mạn, yêu đời và chí khí quật cường của tuổi trẻ Việt Nam giữa lòng chảo lửa.



