TIẾNG ĐÀN TÍNH BÊN BẾP LỬA HÀ GIANG
TIẾNG ĐÀN TÍNH BÊN BẾP LỬA HÀ GIANG
Đại đội súng máy phòng không bám trụ trên các đỉnh núi đá vôi Hà Giang luôn phải đối mặt với cái rét lạnh buốt sương mù. Giữa những đêm đông lạnh giá, bên bếp lửa Hoàng Cầm giấu kín khói dưới lòng đất, một âm thanh bỗng vút lên réo rắt dịu dàng. Đó là tiếng đàn tính độc đáo của anh chiến sĩ tên văn, một người con ưu tú của bản làng người Tày tình nguyện ra tiền tuyến giữ đất. Chiếc đàn tính được làm từ nửa quả bầu khô chọn lọc kỹ càng, thanh thanh như tiếng suối chảy giữa rừng ban mùa xuân về. Văn ôm đàn ngồi bên bếp lửa, đôi tay lướt trên những sợi dây tơ, cất lên những điệu hát then ngọt ngào, sâu lắng tình quê hương. Tiếng đàn đưa đồng đội về với những mái nhà sàn khói tỏa lam chiều, với hội lồng tồng rộn rã tiếng cười của những ngày yên bình xưa. Cánh lính trẻ ngồi quanh lặng yên lắng nghe, đôi mắt ngời sáng niềm lạc quan yêu đời và khát vọng về một ngày mai hòa bình độc lập. Thanh âm nứa tre giữa rừng sâu đã trở thành liều thuốc tinh thần vô giá, sưởi ấm lòng chiến sĩ trước những giờ vào trận đánh mới. Khúc nhạc đàn tính thời hoa lửa ấy mãi ngân vang giữa núi rừng biên thùy, viết tiếp bài ca bất tử của tình đồng chí.


