Tiếng đàn tranh bên những vết thương
Kịch bản thấm đẫm tình đồng chí và nghị lực sống phi thường của con người. Câu chuyện kể về một nữ hộ lý trẻ tuổi, không chỉ hằng ngày chăm sóc vết thương thể xác cho các chiến sĩ mất đi chân tay, mà còn dùng tiếng đàn tranh tự chế để sưởi ấm, hồi sinh lại ý chí sống cho những người lính tưởng chừng đã tuyệt vọng.
Nằm sâu trong những cánh rừng già Tây Nguyên rậm rạp, Trạm điều dưỡng đoàn 200 là nơi tiếp nhận những thương binh nặng nhất từ mặt trận chuyển về. Họ là những chàng trai tuổi đôi mươi nhưng chiến tranh đã cướp đi của họ đôi mắt, đôi tay hoặc đôi chân lành lặn. Nỗi đau thể xác hòa cùng nỗi khủng hoảng tinh thần khiến nhiều chiến sĩ rơi vào trầm cảm, tuyệt vọng. Cô gái trẻ Lê Thị Kim Oanh khi ấy mới 18 tuổi, là hộ lý nhỏ tuổi nhất trạm.Bà Oanh kể lại, nhiệm vụ của các cô không chỉ là thay băng, rửa vết thương mà đáng sợ nhất là chứng kiến những tiếng khóc thầm, tiếng đập phá bất lực của đồng đội trong đêm. Có anh lính trẻ tên hưng bị hỏng cả hai mắt, cụt một tay, ngày nào cũng đòi tuyệt thực để không làm gánh nặng cho đơn vị.Biết anh Hưng trước đây là người rất yêu văn nghệ, bà Oanh đã nảy ra một ý định. Bà nhờ các anh chiến sĩ công binh chặt một khúc gỗ muồng già, dùng dây phanh xe đạp và các sợi dây đồng phế liệu để chế tác thành một chiếc "đàn tranh" dã chiến. Đêm đêm, sau khi hoàn thành công việc bận rộn, bên ánh đèn dầu tù mù dưới mái lán lá trung quân, bà Oanh lại ngồi bên giường bệnh của Hưng và các thương binh, nhẹ nhàng gảy lên những giai điệu quê hương da diết.Tiếng đàn thô sơ nhưng ấm áp bay qua những tán cây rừng, khỏa lấp đi tiếng gầm rú xa xăm của máy bay địch. Ban đầu, anh Hưng vẫn nằm quay mặt vào vách nức nở. Nhưng đêm này qua đêm khác, giai điệu bài hát "Người ơi người ở đừng về" và giọng hát trong trẻo của cô hộ lý trẻ đã chạm vào góc khuất yếu mềm nhất trong tim người lính.Một đêm nọ, anh Hưng bỗng quay người lại, dùng cánh tay còn lại quệt nước mắt và thều thào: "Oanh ơi... mai cho anh ăn cơm nhé... anh muốn sống để nghe em đàn tiếp". Từ ngày hôm đó, căn lán điều trị không còn tiếng đập phá đầy tuyệt vọng, mà thay vào đó là tiếng cười, tiếng hát hòa cùng tiếng đàn tranh thô sơ của người con gái đất Bắc.Bà Kim Oanh sau này trở về đời thường, đôi bàn tay đã chằng chịt những vết chai sạn do những năm tháng giặt giũ băng gạc chiến trường. Đối với bà, "Thời hoa lửa" không chỉ có hào hùng của tiếng súng, mà còn là những nốt nhạc thầm lặng hồi sinh những tâm hồn rạn vỡ, giúp những người anh hùng vững vàng đứng lên đi tiếp cuộc đời hòa bình.



