TIẾNG ĐÀN TRÊN THÀNH CỔ VÀ TÌNH YÊU CUỘC SỐNG CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ
Giữa cái chết cận kề và sự khốc liệt tột cùng của trận chiến tám mươi tư ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, người ta không chỉ thấy khói bom bão đạn và máu đổ, mà còn thấy ngời sáng một tinh thần lạc quan cách mạng vô song của thế hệ thanh niên thời đại Hồ Chí Minh. Họ là những sinh viên vừa rời ghế nhà trường đại học, mang theo trong ba lô không chỉ súng đạn mà còn cả những cuốn sách văn học, những cây đàn ghi-ta sờn rách. Câu chuyện về tiếng đàn ghi-ta vẫn vang lên rộn rã giữa những khoảng lặng của hai loạt bom, trong những căn hầm sập đổ rêu phong của Thành cổ, đã trở thành biểu tượng cho tình yêu cuộc sống và khát vọng hòa bình cháy bỏng của người lính trẻ.
Trận địa Thành cổ những ngày tháng bảy như một lò vôi thế kỷ, mỗi mét đất đều bị cày đi xới lại bởi hàng ngàn quả đại bác và bom chiến lược B52 của địch. Sống trong những căn hầm dã chiến ẩm thấp, ăn cơm vắt trộn lẫn bùn đất và bụi khói súng, các chiến sĩ phải đối mặt với áp lực tâm lý vô cùng khủng khiếp khi chứng kiến đồng đội ngã xuống từng giờ. Thế nhưng, cứ mỗi khi tiếng bom vừa dứt, khói đạn còn chưa kịp tan, từ góc một hầm hào đổ nát, người ta lại nghe thấy tiếng đàn ghi-ta bập bùng cùng giọng hát trong trẻo của một chiến sĩ trẻ vang lên, hát về quê hương, về mái trường và về người mẹ nơi quê nhà.
Tiếng đàn không nhạc lý cầu kỳ, chỉ là những nốt nhạc mộc mạc nhưng có sức lan tỏa kỳ diệu qua khắp các chiến hào. Nó làm dịu đi cái nóng như thiêu như đốt của mùa hè đỏ lửa, làm vơi đi nỗi đau của những vết thương trên da thịt và xua tan đi nỗi sợ hãi cái chết. Nghe tiếng đàn, những người lính trẻ lại mỉm cười, nhìn nhau bằng ánh mắt tin tưởng và cùng nhau cất cao lời ca, thể hiện một tinh thần lạc quan, yêu đời đến lạ kỳ. Tiếng đàn ấy chính là một vũ khí tinh thần sắc bén, chứng minh cho kẻ thù thấy rằng bom đạn có thể hủy diệt sắt thép, bê tông chứ không bao giờ hủy diệt được tâm hồn và ý chí của con người Việt Nam.
Nhiều người chiến sĩ ôm đàn hát đêm ấy đã không kịp nhìn thấy ngày chiến thắng, các anh đã ngã xuống khi tuổi đời còn xanh tóc, tay vẫn còn giữ chặt phím đàn sờn cũ. Sự ngã xuống của các anh nhẹ nhàng, thanh thản như chính những giai điệu mà các anh đã dâng hiến cho cuộc đời. Khí phách kiên cường kết hợp với tâm hồn lãng mạn của người lính trẻ Thành cổ đã viết nên một chương sử đẹp đẽ nhất về chủ nghĩa anh hùng cách mạng, thắp sáng niềm tin thắng lợi cho toàn dân tộc.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, Thành cổ Quảng Trị ngày nay đã trở thành một công viên văn hóa tâm linh, một không gian xanh yên bình đầy hoa và cỏ non thành cổ. Tiếng đàn năm xưa nay đã đi vào huyền thoại, là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về lý tưởng sống, tinh thần lạc quan và lòng yêu đời trước mọi thử thách của cuộc sống. Nó nhắc nhở tuổi trẻ học đường hôm nay phải biết trân trọng giá trị của cuộc sống hòa bình, tự do, từ đó không ngừng nỗ lực học tập để cống hiến sức trẻ cho sự nghiệp dựng xây đất nước ngày càng văn minh, giàu đẹp.



