Bài viết

TIẾNG ĐÀN TRÊN THÀNH CỔ VÀ TÌNH YÊU TRONG KHÓI SÚNG

Đà Nẵng24/06/2026Hoàng Minh Trí (Đoàn Trường THPT Thái Phiên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến chiến tranh, người ta thường nghĩ đến tiếng bom nổ, tiếng súng nổ, sự tàn phá và những đau thương mất mát. Thế nhưng, trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt Nam, giữa cái nền khốc liệt của đạn bom ấy, vẫn luôn hiện hữu những nét đẹp nhân văn cao cả, tình yêu quê hương, tình đồng chí và cả những tâm hồn nghệ sĩ lãng mạn của những người lính trẻ. Câu chuyện về tiếng đàn ghi-ta vang lên giữa hai loạt đạn tại mặt trận Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 đã trở thành một giai thoại xúc động, minh chứng cho thấy cái chết và sự tàn bạo của chiến tranh không bao giờ có thể dập tắt được chất thơ, lòng lạc quan và khát vọng yêu thương của con người Việt Nam.

Mùa hè năm ấy, Thành cổ Quảng Trị là một "tọa độ chết" đúng nghĩa, nơi gạch đá cũng phải nát vụn vì hàng vạn tấn bom đạn cày xới mỗi ngày. Giữa những căn hầm trú ẩn chật hẹp, sũng nước và nồng nặc mùi khói súng, các chiến sĩ bộ đội của ta phải gồng mình chiến đấu giành giật từng mét chiến hào với quân địch. Phần lớn họ là những chàng trai tuổi mười chín, đôi mươi, vừa rời ghế các trường đại học lớn ở Hà Nội để xếp bút nghiên lên đường ra trận. Mang theo vào chiến trường hành trang là tri thức, lý tưởng cách mạng và cả những tâm hồn yêu nghệ thuật, họ đã biến những khoảng lặng hiếm hoi giữa các trận pháo kích thành những khoảnh khắc của âm nhạc và thơ ca.

Trong một căn hầm đổ nát ngay sát chiến tuyến, khi tiếng pháo của địch vừa tạm dứt, một chiến sĩ trẻ đã ôm lấy chiếc đàn ghi-ta cũ kỹ mà anh luôn mang theo bên mình suốt chặng đường hành quân. Những ngón tay xạm đen vì thuốc súng bắt đầu lướt trên phím đàn, cất lên những giai điệu nhẹ nhàng về quê hương, về mái trường và về người con gái nơi hậu phương ngóng đợi. Tiếng đàn trầm bổng vang lên giữa không gian hoang tàn, len lỏi qua các khe hở của gạch đá, truyền đến tai của những người đồng đội đang ôm súng cảnh giới ở các chốt chiến hào xung quanh. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, âm nhạc đã trở thành một liều thuốc tinh thần diệu kỳ, làm dịu đi những đau đớn của thương tích và tiếp thêm cho họ sức mạnh phi thường.

Tiếng đàn ấy không chỉ có sức lan tỏa trong quân ta, mà trong những đêm lặng gió, nó còn bay qua cả hàng rào dây thép gai sang tận phía bên kia chiến tuyến, khiến những người lính phía bên chính quyền Sài Gòn cũng phải im lặng lắng nghe, gợi lên trong lòng họ nỗi nhớ quê nhà và sự hoang mang về ý nghĩa của cuộc chiến phi nghĩa mà họ đang tham gia. Sự lãng mạn trong khói súng của những người lính bộ đội Cụ Hồ là minh chứng cho một sức mạnh tinh thần tối cao. Họ chiến đấu không phải vì lòng căm thù mù quáng, mà vì một tình yêu sâu sắc đối với hòa bình, đối với độc lập tự do của Tổ quốc và khát vọng được trở về cuộc sống đời thường bình dị.

Nhiều người lính ôm đàn năm ấy đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ Quảng Trị, chiếc đàn ghi-ta có thể đã vỡ tan dưới một loạt bom bầy, nhưng tiếng đàn của lòng lạc quan cách mạng thì vẫn còn vang vọng mãi trong lịch sử. Câu chuyện về tiếng đàn trong khói súng Thành cổ đã trở thành một biểu tượng đẹp đẽ của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam, nơi cái đẹp và nhân văn luôn chiến thắng sự tàn bạo. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện ấy là một bài học sâu sắc về cách sống, về việc nuôi dưỡng một tâm hồn đẹp và lý tưởng cao cả, biết yêu thương và cống hiến hết mình cho sự nghiệp xây dựng quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn