TIẾNG ĐÀN TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Ký ức về cuộc sống kiên cường giữa tọa độ lửa Ngã ba Đồng Lộc năm 1968, nơi những cô gái tuổi đôi mươi dùng tiếng hát và tiếng đàn dập tắt sự khốc liệt của bom đạn để giữ vững mạch máu giao thông cho miền Nam.
Năm 1968, tuyến đường Trường Sơn qua khu vực Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) trở thành "tọa độ chết". Mảnh đất này mỗi ngày phải hứng chịu hàng trăm trận bom từ máy bay Mỹ nhằm san phẳng mặt đường, cắt đứt sự chi viện cho chiến trường miền Nam. Trong số hàng nghìn thanh niên xung phong bám trụ tại đây có cô gái Lương Thị Cúc, mới vừa bước sang tuổi 19.
Đơn vị của bà Cúc có nhiệm vụ san lấp hố bom, rà phá bom chậm và dẫn đường cho các đoàn xe tải quân sự vượt qua trọng điểm vào ban đêm. Giữa thung lũng khói bom nghi ngút, không một cành cây nào giữ được lá, những vách đá trần trụi bị xới tung. Sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong khoảng khoảnh khắc. Nhưng cứ mỗi khi tiếng còi báo động dứt, sau những giờ lao động vắt cạn sức lực dưới lòng đường khét lẹt mùi thuốc nổ, bà Cúc cùng các đồng đội lại quây quần bên miệng hố bom vừa san lấp.
Trong ba lô của bà Cúc luôn có một cây đàn cây guitar gỗ đã sờn góc, mang theo từ quê nhà. Đêm đến, trong lúc chờ đoàn xe tiếp theo tiến vào trọng điểm, tiếng đàn guitar lại vang lên giữa núi rừng mù mạt khói súng. Những bài hát như Truyền thái thái, Cô gái mở đường vang lên át đi tiếng máy bay gầm rít từ xa.
Có những đêm, bom rơi ngay sát trận địa khiến đất đá văng rào rạt lên mái hầm. Ngay khi khói đạn vừa tan, bà Cúc lại ôm đàn bước lên gờ đất cao, cất tiếng hát để báo hiệu cho đồng đội biết mình vẫn an toàn và tiếp tục cổ vũ tinh thần anh em lái xe vượt qua cung đường lửa. Tiếng đàn và nụ cười rạng rỡ của những nữ thanh niên xung phong như bà Lương Thị Cúc năm ấy đã trở thành biểu tượng bất tử cho sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng gian lao mà hào hùng.



