Khác

TIẾNG ĐÀN TRÒN TRÊN CAO ĐIỂM BẠC CẦU

Chiến tranh không chỉ có máu, nước mắt và sự hy sinh, mà còn có cả những giai điệu trong trẻo cất lên từ tâm hồn vô tư của những người lính tuổi mười tám, đôi mươi. Trên cao điểm Bạc Cầu đầy nắng gió và khói đạn, tiếng đàn guitar tự chế của những người chiến sĩ Trung đoàn 247 đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên.

Tuyên Quang13/08/2026Xã Thượng Nông (Đoàn xã Thượng Nông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ có máu, nước mắt và sự hy sinh, mà còn có cả những giai điệu trong trẻo cất lên từ tâm hồn vô tư của những người lính tuổi mười tám, đôi mươi. Trên cao điểm Bạc Cầu đầy nắng gió và khói đạn, tiếng đàn guitar tự chế của những người chiến sĩ Trung đoàn 247 đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên.

Được làm từ thùng đạn gỗ cũ, cần đàn vót bằng cành tre rừng và dây đàn tận dụng từ những sợi dây thông tin quân sự, chiếc đàn guitar nhìn rất thô sơ nhưng lại vang lên những âm thanh đầy sức sống. Sau những giờ trực chiến căng thẳng, khi khói pháo tan bớt trên các vách đá, những người lính lại quây quần bên cửa hầm. Người gẩy đàn, người gõ nhịp vào chiếc vỏ đồ đạc, cùng cất tiếng hát vang giữa không gian bao la của núi rừng biên giới.

Những bài hát về quê hương, về mái nhà sàn Thượng Nông, về tình mẹ và những ước mơ tuổi trẻ cất lên, át đi tiếng rít của gió bấc và xóa tan nỗi mệt mỏi sau những ca trực dài. Tiếng hát ấy khẳng định một niềm tin bất diệt: kẻ thù có thể tàn phá xóm làng, dội bom xuống vách đá, nhưng không bao giờ dập tắt được tinh thần yêu đời và tâm hồn tự do của người lính Việt Nam.

Giai điệu thời hoa lửa nơi cao điểm năm ấy đã đi theo người cựu chiến binh suốt chặng đường đời còn lại. Mỗi khi tiếng đàn vang lên bên hiên nhà sàn bình yên, ông lại thấy như mình đang sống lại những năm tháng tuổi trẻ sôi nổi, gian lao mà đỗi tự hào cùng đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn