Tiếng đàn trong căn hầm bí mật
Trần Thị Ngọc Mai là một cô gái yêu âm nhạc, biết chơi đàn và hát từ nhỏ. Khi tham gia cách mạng, cô không cầm súng mà mang theo cây đàn – một “vũ khí” đặc biệt.
Trong những căn hầm bí mật, giữa những ngày căng thẳng, tiếng đàn của cô vang lên nhẹ nhàng. Những bài hát cách mạng giúp chiến sĩ vơi đi nỗi nhớ nhà, tiếp thêm tinh thần chiến đấu.
Không chỉ biểu diễn, cô còn dùng âm nhạc làm tín hiệu liên lạc. Những giai điệu khác nhau mang những thông điệp khác nhau. Người ngoài nghe chỉ thấy tiếng đàn, nhưng người trong cuộc lại hiểu rõ ý nghĩa.
Có lần, khi địch bất ngờ kiểm tra, cô vẫn bình tĩnh ngồi đàn như một người nghệ sĩ bình thường. Chính sự tự nhiên ấy đã giúp che giấu cả một căn hầm phía dưới.
Câu chuyện của cô cho thấy: trong chiến tranh, không chỉ có súng đạn, mà còn có cả âm nhạc nuôi dưỡng tinh thần con người.



