Tiếng đàn trong hầm chữ A
Hà Nội những ngày cuối tháng 12 năm 1972 là một ký ức không thể nào quên về sự tàn khốc và lòng quả cảm. Khi còi báo động vang lên, cả khu phố Khâm Thiên của tôi vội vã đổ xô xuống những căn hầm chữ A đúc bằng bê tông cốt thép. Trong không gian chật chội, ẩm thấp và nồng mùi đất, hàng chục con người phải co cụm lại để tránh những đợt B-52 rải thảm. Tiếng bom dội xuống nghe như tiếng sấm rền ngay sát đỉnh đầu, làm đất cát từ trần hầm rơi xuống lã chã. Giữa những giây phút căng thẳng đến nghẹt thở ấy, anh lính trẻ tên Nam ngồi góc hầm bỗng lấy ra một cây guitar cũ kỹ. Cây đàn đã nứt thùng, dây đàn được nối lại bằng dây phanh xe đạp nhưng âm thanh vẫn vang lên trầm bổng. Anh bắt đầu gảy những nốt nhạc của bài "Hà Nội niềm tin và hy vọng" một cách khẽ khàng nhưng đầy quyết tâm. Tiếng đàn len lỏi qua những hơi thở dồn dập, xoa dịu nỗi sợ hãi trong mắt những đứa trẻ và cụ già. Chúng tôi cùng nhau hát nhẩm theo, biến căn hầm tối tăm thành một không gian của sự sẻ chia và hy vọng. Bom vẫn nổ bên ngoài, nhà cửa có thể sập, nhưng tiếng đàn ấy khẳng định rằng tâm hồn người Hà Nội không bao giờ bị khuất phục. Khi tiếng còi báo an vang lên, chúng tôi bước lên mặt đất với đầy bụi bặm nhưng ánh mắt lại ngời sáng. Anh Nam lại vác đàn lên vai, tiếp tục hành quân về phía trận địa cao xạ phía xa. Đến tận bây giờ, mỗi khi nghe lại tiếng guitar, tôi lại nhớ về mùi hương của đất và niềm tin mãnh liệt dưới căn hầm năm ấy.



