Tiếng đàn trong hầm trú
Tuấn mang theo cây đàn khi nhập ngũ. Đồng đội cười:
“Ra trận chứ có phải đi diễn đâu.”
Anh chỉ cười.
Những ngày đầu, chẳng ai để ý. Cho đến một lần, đơn vị bị dội bom liên tục, phải trú trong hầm suốt nhiều giờ.
Không khí ngột ngạt, im lặng đến đáng sợ.
Một người lẩm bẩm:
“Chắc không ra được nữa…”
Tuấn lấy đàn ra.
“Ông làm gì vậy?”
“Chơi một chút thôi.”
Âm thanh đầu tiên vang lên, yếu ớt. Nhưng rồi dần dần, giai điệu rõ hơn. Một bài hát quen thuộc về quê hương.
Có người nhắm mắt. Có người khe khẽ hát theo.
Tiếng bom vẫn nổ, nhưng dường như xa hơn.
Từ đó, mỗi khi có thời gian, Tuấn lại chơi đàn. Không ai cười nữa.
Một ngày, trong một trận càn lớn, Tuấn không trở về.
Đồng đội tìm thấy cây đàn vỡ đôi.
Họ chôn anh trên một quả đồi nhỏ.
Nhiều năm sau, một người trong đơn vị cũ quay lại. Ông mang theo một cây đàn mới, đặt trước mộ Tuấn.
Gió thổi qua, làm dây đàn khẽ rung.
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng đủ để nhớ.



