Cựu chiến binh

Tiếng đàn trong hầm trú ẩn-NDC

Tôi là Lê Thị Mai. Năm 1972, tôi là một y tá mới 20 tuổi công tác tại một trạm quân y dã chiến ở Quảng Trị – nơi mà ngày nào cũng nghe tiếng bom như cơm bữa.

Hà Tĩnh10/04/2026NGUYỄN VĂN CÔNG (THPT Nguyễn Đổng Chi - Đông Kinh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Thị Mai. Năm 1972, tôi là một y tá mới 20 tuổi công tác tại một trạm quân y dã chiến ở Quảng Trị – nơi mà ngày nào cũng nghe tiếng bom như cơm bữa.

Trạm của chúng tôi nằm sâu trong một khu rừng nhỏ. Ban ngày thì ngụy trang kín mít, ban đêm mới dám di chuyển thương binh. Có những ca mổ phải thực hiện trong ánh đèn dầu leo lét, tay run nhưng không được phép sai.

Tôi nhớ rõ một buổi tối, sau một trận pháo kích dữ dội, chúng tôi tiếp nhận rất nhiều thương binh. Trong số đó có một chiến sĩ trẻ bị thương ở vai, mất nhiều máu nhưng vẫn cố tỉnh táo. Anh ấy mang theo một cây đàn nhỏ, ôm chặt không rời.

Trước khi vào phòng mổ, anh nói khẽ:
“Chị ơi… nếu em không qua khỏi, chị giữ giúp em cây đàn này.”

Tôi không biết nói gì, chỉ gật đầu. Đêm hôm đó, khi pháo ngừng, từ trong hầm trú ẩn, tôi nghe đồng đội anh gảy lại một đoạn nhạc rất nhỏ. Tiếng đàn vang lên giữa rừng tối, mỏng manh nhưng lạ kỳ, như vẫn giữ được sự sống giữa chiến tranh.

Anh đã qua khỏi sau ca mổ, nhưng cây đàn thì vẫn ở lại trạm quân y một thời gian dài, như một lời nhắc rằng giữa khói lửa, con người vẫn không đánh mất tình yêu và hy vọng.

Giờ đây, mỗi khi nhớ lại “thời hoa lửa”, tôi không chỉ nhớ bom đạn, mà còn nhớ tiếng đàn ấy – âm thanh của sự sống giữa ranh giới mong manh của cái chết..

Trạm của chúng tôi nằm sâu trong một khu rừng nhỏ. Ban ngày thì ngụy trang kín mít, ban đêm mới dám di chuyển thương binh. Có những ca mổ phải thực hiện trong ánh đèn dầu leo lét, tay run nhưng không được phép sai.

Tôi nhớ rõ một buổi tối, sau một trận pháo kích dữ dội, chúng tôi tiếp nhận rất nhiều thương binh. Trong số đó có một chiến sĩ trẻ bị thương ở vai, mất nhiều máu nhưng vẫn cố tỉnh táo. Anh ấy mang theo một cây đàn nhỏ, ôm chặt không rời.

Trước khi vào phòng mổ, anh nói khẽ:
“Chị ơi… nếu em không qua khỏi, chị giữ giúp em cây đàn này.”

Tôi không biết nói gì, chỉ gật đầu. Đêm hôm đó, khi pháo ngừng, từ trong hầm trú ẩn, tôi nghe đồng đội anh gảy lại một đoạn nhạc rất nhỏ. Tiếng đàn vang lên giữa rừng tối, mỏng manh nhưng lạ kỳ, như vẫn giữ được sự sống giữa chiến tranh.

Anh đã qua khỏi sau ca mổ, nhưng cây đàn thì vẫn ở lại trạm quân y một thời gian dài, như một lời nhắc rằng giữa khói lửa, con người vẫn không đánh mất tình yêu và hy vọng.

Giờ đây, mỗi khi nhớ lại “thời hoa lửa”, tôi không chỉ nhớ bom đạn, mà còn nhớ tiếng đàn ấy – âm thanh của sự sống giữa ranh giới mong manh của cái chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn