Tiếng Đàn Trong Lòng Đất
Trong buổi triển khai dự án tại một ngôi trường tiểu học, nhóm thanh niên tình nguyện đã mời bà nội của một bạn học sinh đến chia sẻ. Bà tên là Lan, một nhà giáo nghỉ hưu, người đã lớn lên giữa những năm tháng ác liệt nhất của vùng đất lửa Quảng Trị. Bà Lan không mang theo huân chương, bà mang theo một chiếc búp bê vải cũ kỹ, bạc màu và rách mất một bên tay. "Các cháu biết không," bà Lan chậm rãi kể, mắt nhìn về phía những đứa trẻ đang xúm xít dưới chân. "Hồi bằng tuổi các cháu, 'nhà' của bà không phải là lớp học khang trang thế này. 'Nhà' là những con hầm chữ A tối thâm thấp, là những rặng tre bị mảnh bom chém cụt ngọn." Bà kể về những lớp học "sơ tán". Sách vở gói trong túi nilon để tránh ướt khi băng qua suối. Tiếng giảng bài của thầy cô đôi khi bị ngắt quãng bởi tiếng còi báo động. Khi đó, tất cả trẻ con sẽ trật tự nối đuôi nhau xuống hầm, không ai khóc, không ai kêu ca. "Kỷ niệm bà nhớ nhất," bà Lan vuốt ve con búp bê vải, "là một đêm trung thu dưới hầm. Không có đèn lồng sặc sỡ, không có bánh nướng bánh dẻo. Bố bà – một chú bộ đội đang nghỉ phép – đã lấy ống nứa vót thành một chiếc sáo nhỏ. Ông thổi một bản nhạc Trung thu giữa tiếng đại bác đì đùng từ xa dội lại." Đứa trẻ Lan ngày ấy đã ôm con búp bê vải này, nghe tiếng sáo của bố và tin rằng: Chỉ cần tiếng đàn, tiếng hát còn vang lên, thì cái chết không bao giờ chiến thắng được sự sống. Bà kết thúc câu chuyện bằng một câu nói khiến cả hội trường lặng đi: "Bà lớn lên từ khói lửa, nên bà hiểu giá trị của sự bình yên. Các cháu may mắn được sống dưới bầu trời xanh không tiếng bom, hãy học tập và cống hiến để giữ lấy màu xanh ấy cho em em mai sau." Một em nhỏ giơ tay hỏi: "Bà ơi, con búp bê có đau không khi mất một cánh tay ạ?" Bà Lan mười cười hiền hậu: "Nó không đau đâu cháu. Nó là nhân chứng của một thời hoa lửa, để nhắc nhở chúng ta rằng: Dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, tâm hồn con người vẫn luôn hướng về cái đẹp và hy vọng."


