Bài viết

TIẾNG ĐÀN TRONG LÒNG ĐẤT: NHỮNG GIAI ĐIỆU VÚT LÊN TỪ ĐỊA ĐẠO

Lịch sử không chỉ được viết nên bởi những nòng súng hay những bản anh hùng ca rực rỡ, có những giai điệu không được tấu lên từ những dây đàn mềm mại, mà được cất lên từ huyết quản, từ mồ hôi và cả đôi khi, nó được dệt nên từ những âm thanh thầm lặng nhưng bền bỉ trong lòng đất sâu. Nếu giai đoạn 1975 - 1985 của Lâm Đồng là một cuộc “vượt bão” sau chiến tranh, thì tinh thần của tuổi trẻ chính là tiếng đàn vút lên từ những “địa đạo” của gian khổ, thiếu thốn và hy sinh.

Lâm Đồng15/04/2026Võ Thị Tú Nhi (Khoa KT - QTKD)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử không chỉ được viết nên bởi những nòng súng hay những bản anh hùng ca rực rỡ, có những giai điệu không được tấu lên từ những dây đàn mềm mại, mà được cất lên từ huyết quản, từ mồ hôi và cả đôi khi, nó được dệt nên từ những âm thanh thầm lặng nhưng bền bỉ trong lòng đất sâu. Nếu giai đoạn 1975 - 1985 của Lâm Đồng là một cuộc “vượt bão” sau chiến tranh, thì tinh thần của tuổi trẻ chính là tiếng đàn vút lên từ những “địa đạo” của gian khổ, thiếu thốn và hy sinh.

Những “địa đạo” của thời bình

Sau ngày giải phóng, Lâm Đồng không chỉ có hoa và thông reo, mà còn là một vùng đất đầy rẫy những “địa đạo” của sự khắc nghiệt: bom mìn dày đặc, giao thông chia cắt, cái đói và nạn mù chữ bủa vây khắp các buôn làng. Trong bối cảnh bộ máy chính quyền còn hạn chế và sản xuất kinh tế lạc hậu, tuổi trẻ Lâm Đồng đã tự biến mình thành những “thanh âm” tiên phong.

Tinh thần “Ba xung kích làm chủ tập thể” bừng sáng như một luồng sinh khí mới. Những người trẻ ấy đã không quản ngại gian khổ, xung phong đi xây dựng các vùng kinh tế mới, tháo gỡ bom mìn để hồi sinh những vùng đất chết thành những “vựa” lương thực cho tỉnh nhà. Đó là giai điệu của sự lao động bền bỉ, nỗ lực biến cái không thể thành có thể.

Tiếng đàn ấy không vang lên trong thính phòng, mà vang lên giữa những “đại công trường” nắng cháy. Đó là tiếng cuốc xẻng nhịp nhàng của hàng ngàn đoàn viên trên công trường hồ Chiến Thắng (Đà Lạt), nơi họ quyết tâm “vắt đất ra nước, thay trời làm mưa”.

Sự tận hiến tại các nông trường Tà Nung, Lộc Phước để phủ xanh hàng trăm ha cây công nghiệp. Hình ảnh thanh niên xung phong miệt mài nạo vét hồ Xuân Hương, xây dựng đập thủy lợi Đạ Đờn, Quảng Hiệp hay khai hoang tại Nam Ban, Đức Trọng chính là những nốt nhạc cao vút về sức mạnh “dời non lấp biển”. Tại các nông trường 3/2, Lộc Phước và Tà Nung, lực lượng trẻ đã trực tiếp quản lý và trồng hàng trăm ha cây công nghiệp, khẳng định vai trò xung kích trong việc làm chủ kỹ thuật và đảm bảo lương thực cho địa bàn. Mỗi nhát cuốc xuống lòng đất không chỉ là lao động, mà là một nốt nhạc trong bản giao hưởng hồi sinh quê hương.

Khúc tráng ca bảo vệ buôn làng

Giữa lòng đất mẹ, đôi khi tiếng đàn phải nhường chỗ cho tiếng súng để giữ gìn sự bình yên. Trước sự chống phá của tổ chức phản động FULRO, thanh niên Lâm Đồng lại tiếp nối truyền thống “3 sẵn sàng”, không ngại băng rừng lội suối, đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ chính quyền.

Hình ảnh Anh hùng liệt sĩ Lâm Văn Thạnh với 11 lần mưu trí lọt vào sào huyệt địch trong chuyên án F101 là một nốt trầm bi tráng. Câu nói: “Đảng và cụ Hồ ở trong tim tôi đây!” chính là giai điệu bất tử, khẳng định rằng dù trong bóng tối của “địa đạo” cuộc chiến thầm lặng, ánh sáng lý tưởng vẫn chưa bao giờ tắt. Và khi Tổ quốc gọi tên, hàng vạn người con Lâm Đồng lại viết đơn bằng máu, hăng hái lên đường làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, giúp nước bạn hồi sinh từ thảm họa diệt chủng.

Ánh sáng văn hóa và khát vọng vươn xa

Không chỉ dừng lại ở tay cày, tay súng, tiếng đàn của tuổi trẻ còn là tiếng ê a đọc chữ dưới những mái tranh nghèo ở Đam Rông, Lạc Dương. Những lớp học xóa mù chữ chính là nơi gieo mầm cho những thế hệ cán bộ dân tộc thiểu số sau này, biến niềm tin thành sức mạnh nội sinh để xây dựng bản sắc vĩnh cửu của vùng đất ngàn thông. Thông qua các phong trào văn nghệ và học tập, Đoàn TNCS Hồ Chí Minh đã tôi luyện nên một lớp người mới có tri thức và lòng yêu nước nồng nàn. Chính từ những lớp học dưới mái tranh nghèo này, nhiều cán bộ dân tộc thiểu số đã trưởng thành, trở thành hạt nhân nòng cốt xây dựng quê hương.

Thập kỷ 1975 - 1985 mãi là “thời hoa lửa” thử thách lòng yêu nước. “Tiếng đàn trong lòng đất” của thế hệ cha anh đi trước đã trở thành di sản, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng: dù trong bất kỳ hoàn cảnh khắc nghiệt nào, chỉ cần có lý tưởng và khát vọng, những giai điệu đẹp đẽ nhất vẫn sẽ luôn vút lên, làm rạng rỡ thêm tầm vóc của con người và Tổ quốc. Tiếp nối hào khí ấy, thế hệ trẻ hôm nay đang viết tiếp chương sử mới bằng tri thức và khát vọng sáng tạo, để tinh thần phụng sự mãi là bản sắc vĩnh cửu của vùng đất ngàn thông xanh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn