TIẾNG ĐÀN T'RƯNG TRÊN BẢN LÀNG KƠ PAN
TIẾNG ĐÀN T'RƯNG TRÊN BẢN LÀNG KƠ PAN
Giữa đại ngàn Tây Nguyên rợp bóng cây kơ-nia, bản làng Kơ Pan của người Ba Na luôn kiên cường bám trụ theo cách mạng. Cô gái bản tên H'Nhông có một đôi tay khéo léo tuyệt vời, là người đánh đàn T'rưng hay nhất vùng thung lũng núi hoang. Chiếc đàn T'rưng của chị được làm từ những ống nứa già chọn lọc kỹ càng, thanh thanh như tiếng suối chảy đêm xuân. Mỗi khi bộ đội giải phóng hành quân qua bản nghỉ chân, H'Nhông lại mang đàn ra đánh cho các anh nghe bên bếp lửa hồng. Tiếng đàn T'rưng réo rắt lúc trầm lúc bổng, ca ngợi vẻ đẹp của núi rừng và tình đoàn kết sắt son giữa Kinh và Thượng. Nó xua đi cái mệt mỏi của những chặng đường hành quân mang vác nặng, tiếp thêm ý chí chiến đấu cho những người chiến sĩ trẻ. Giặc Mỹ nhiều lần ném bom xăng hủy diệt bản làng, thiêu rụi nhà rông nhưng tiếng đàn của chị chưa bao giờ tắt tiếng bay xa. Chị cùng dân bản lại dựng lán tạm, tiếng nứa tre lại vút lên kiêu hãnh giữa ngút ngàn khói súng tai ương của kẻ thù. Tiếng đàn của H'Nhông đã trở thành vũ khí tinh thần sắc bén, cổ vũ quân dân Tây Nguyên vững tay súng giữ đất giữ làng đến cùng. Khúc nhạc thời hoa lửa ấy mãi ngân vang giữa núi rừng, viết nên một thiên sử biên thùy vô cùng oanh liệt, kiên trung.



