Tiếng đàn tự do giữa rừng Chư Prông (Tây Nguyên, 1968)
Giữa những trận mưa bom cày nát đại ngàn Chư Prông, anh Thành vẫn mang theo một cây đàn guitar cũ nát, sứt sẹo vỏ thùng. Đêm đó, trước trận đánh lớn, dưới hầm chữ A, Thành gảy lên những nốt nhạc trầm bổng. K’Sơn ngồi nghe, mắt sáng rực. K’Sơn hỏi: "Anh không sợ mai mình hy sinh sao?". Thành cười: "Tiếng đàn còn vang là lòng còn sống, sợ gì em". Ngày mai, Thành ngã xuống, cây đàn được K’Sơn mang theo suốt dọc đường chiến dịch như một lời hứa về ngày chiến thắng.



