Tiếng đàn Violin trên nóc hầm Khâm Thiên
Tiếng đàn Violin trên nóc hầm Khâm Thiên
Tháng 12 năm 1972, Hà Nội oanh liệt trải qua 12 ngày đêm "Điện Biên Phủ trên không". Phố Khâm Thiên bị bom B-52 san phẳng, khói bụi mịt mù, đổ nát và hoang tàn. Giữa những đau thương tột cùng ấy, có một thanh âm kỳ diệu đã cất lên, hàn gắn những vết thương lòng của người dân thủ đô.
Hoàng là sinh viên trường nhạc viện, anh tham gia đội tự vệ phố Khâm Thiên. Sau một đêm dài cùng đồng đội bới đất cứu hộ những nạn nhân bị kẹt trong các căn hầm sập, Hoàng bước lên nóc một căn hầm kiên cố, mang theo cây đàn violin thân yêu của mình – thứ tài sản duy nhất còn nguyên vẹn sau trận bom.
Anh đặt đàn lên vai, kéo vĩ. Giai điệu bài “Người Hà Nội” vang lên, lúc trầm hùng, lúc da diết, bay qua những đống gạch vụn, những thân cây gãy đổ, vang vọng khắp con phố tan hoang. Người dân dưới các hầm trú ẩn khẽ bước ra, ngước nhìn người chiến sĩ tự vệ trẻ tuổi đang kéo đàn dưới bầu trời mùa đông xám xịt. Tiếng đàn như một lời khẳng định đanh thép: bom đạn có thể san phẳng nhà cửa, nhưng không bao giờ khuất phục được linh hồn và ý chí của người Hà Nội.



