Bài viết

Tiếng Đàn Violon Dưới Chân Cao Điểm Đồi Thị

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Đàn Violon Dưới Chân Cao Điểm Đồi Thị

Nhân chứng kể: Trần Khắc Lâm (Cựu chiến binh Sư đoàn 308, trận chiến Thành cổ 1972)

"Chiến trường Quảng Trị mùa hè năm 1972 là một lò vôi lịch sử, nơi xương thịt con người hóa thành cát bụi dưới hàng vạn tấn bom đạn. Đơn vị chúng tôi chốt chặn dưới chân cao điểm Đồi Thị, một mỏm đất trơ trụi không còn một cọng cỏ, sực nức mùi tử khí và khói súng đặc quánh. Đêm xuống, không gian im ắng đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít qua những hố bom sâu hoắm như tiếng khóc than của đất mẹ.

Giữa cái không gian nghẹt thở ấy, anh chính trị viên đại đội tên Hải – cựu sinh viên Nhạc viện Hà Nội – lôi từ trong chiếc túi nilon chống nước ra một cây đàn Violon cũ kỹ. Cây đàn bị nứt một đường dài ở hông do sức ép của bom, được anh dùng dây kẽm buộc chặt lại. Anh Hải tựa lưng vào thành công sự, đặt cây đàn lên vai, kéo lên những giai điệu của bản nhạc 'Xác nai' của Schubert và bài 'Người Hà Nội'. Tiếng đàn vút lên, trong trẻo, mượt mà và kiêu hãnh, đâm toạc bầu không khí chết chóc của chiến trường.

Tiếng Violon len lỏi qua các hầm chữ A, bay qua những rặng tre gãy nát, vang sang cả chiến tuyến bên kia của lính ngụy. Đêm đó, súng ở cả hai bên bờ chiến hào đột nhiên im bặt. Người ta dừng bắn để lắng nghe cái đẹp, lắng nghe một âm thanh thuộc về thế giới hòa bình. Anh Hải kéo đàn dưới ánh trăng mờ, gương mặt thư sinh bừng sáng một cách kỳ lạ. Trận đánh rạng sáng hôm sau, anh Hải ngã xuống ngay bên bệ súng, cây đàn Violon bị mảnh pháo nghiền nát thành từng mảnh vụn, nhưng tiếng đàn đêm ấy đã trở thành một giai điệu bất tử, thanh lọc tâm hồn những người lính tụi tôi trước giờ quyết tử."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn