TIẾNG ĐẬP MUỖI GIỮA ĐÊM
TIẾNG ĐẬP MUỖI GIỮA ĐÊM
Mùa mưa ở Trường Sơn muỗi nhiều đến mức ngủ không yên.
Đêm nào cũng vang lên tiếng đập muỗi “bép… bép…” trong những căn hầm tối.
Anh Nam thường là người thức muộn nhất.
Thấy chiến sĩ trẻ sốt rét nằm mê man vì muỗi đốt, anh lấy chiếc áo cũ quạt suốt cả đêm cho bạn ngủ.
Có lúc mỏi tay quá, anh lại đổi sang ngồi hun ít lá khô để xua muỗi.
Đồng đội bảo:
“Anh ngủ chút đi.”
Anh cười:
“Ngủ sau cũng được.”
Giữa chiến tranh, sự quan tâm đôi khi chỉ lặng lẽ như thế.
Một buổi gần sáng cuối mùa mưa, đơn vị bị phục kích khi đang tải thương qua bãi đất thấp.
Một chiến sĩ bị thương ngã lại phía sau đội hình.
Anh Nam quay lại cõng đồng đội vượt qua màn khói lửa.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, tiếng đập muỗi giữa đêm vẫn còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.


