TIẾNG ĐẬY NẮP XOONG GIỮA ĐÊM
TIẾNG ĐẬY NẮP XOONG GIỮA ĐÊM
Đêm ấy cả đơn vị vừa trở về sau trận hành quân dài.
Ai cũng mệt rã rời nằm im trong hầm đất.
Chỉ có anh Nam vẫn lúi húi bên bếp Hoàng Cầm nấu thêm nồi cháo loãng cho thương binh.
Khi cháo sôi, anh khẽ đậy nắp xoong lại để tránh ánh lửa lộ ra ngoài.
Tiếng nắp xoong chạm nhẹ vang rất nhỏ giữa đêm khuya yên tĩnh.
Một chiến sĩ trẻ đang sốt nghe thấy liền hỏi:
“Có gì ăn hả anh?”
Anh Nam cười:
“Ráng ăn chút cho khỏe.”
Giữa chiến tranh, đôi khi một bát cháo nóng cũng đủ khiến người ta thấy mình được chở che.
Một buổi gần sáng cuối mùa đông, đơn vị bị pháo kích bất ngờ.
Một thương binh mắc kẹt trong đoạn giao thông hào sập.
Anh Nam lao xuống kéo đồng đội lên giữa khói bụi và đất đá.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, tiếng đậy nắp xoong giữa đêm vẫn còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.



