Bài viết

Chi đoàn tiểu học Lý Tự Trọng: Bài viết Tiếng đếm giữa trời bom

Thái Nguyên04/07/2026Trường tiểu học Lý Tự Trọng (Chi đoàn trường tiểu học Lý Tự Trọng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chi đoàn tiểu học Lý Tự Trọng: Bài viết Tiếng đếm giữa trời bom
HOA LỬA

Tiếng đếm giữa trời bom

"Con có sợ bom không?"

Đó là câu hỏi đầu tiên tôi đã chuẩn bị từ nhiều ngày trước khi đến thăm Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Thị Tám.

Người phụ nữ trước mặt tôi nhỏ nhắn, mái tóc bạc trắng, nụ cười hiền như bao người bà Việt Nam khác. Nếu không được giới thiệu, có lẽ tôi sẽ không thể hình dung rằng hơn nửa thế kỷ trước, bà từng đứng giữa một "tọa độ lửa", nơi mỗi ngày phải hứng chịu hàng trăm quả bom từ máy bay Mỹ.

Bà nhìn tôi, mỉm cười.

"Có chứ cháu. Ai mà chẳng biết sợ."

Câu trả lời khiến tôi bất ngờ.

Tôi từng nghĩ anh hùng là những người không biết sợ. Nhưng rồi bà nói tiếp:

"Điều quan trọng không phải là có sợ hay không, mà là sau nỗi sợ ấy, mình vẫn bước tiếp."

...

Ngày ấy, La Thị Tám mới chỉ là một cô gái tuổi mười tám.

Ngã ba Đồng Lộc là huyết mạch giao thông nối hậu phương với tiền tuyến. Máy bay địch ngày nào cũng đánh phá dữ dội. Khi bom vừa dứt, từng đoàn xe lại nối đuôi nhau vượt qua trong đêm.

Nhiệm vụ của bà không phải cầm súng.

Bà đứng trên điểm cao, quan sát từng đợt máy bay, ghi nhớ số lượng bom rơi, xác định nơi bom nổ, nơi bom chưa nổ rồi báo cho lực lượng công binh và thanh niên xung phong vào xử lý.

Một công việc nghe có vẻ đơn giản.

Nhưng để hoàn thành nó, bà phải đứng ở nơi gần bom nhất.

Tôi hỏi:

"Những lúc bom nổ sát bên, bà nghĩ điều gì?"

Bà im lặng khá lâu.

Rồi đáp:

"Lúc đó chẳng kịp nghĩ gì nhiều. Chỉ mong đếm thật chính xác để đồng đội biết đường mà làm."

Không một lời nói về bản thân.

Không một lần kể mình đã lập công ra sao.

Trong suốt câu chuyện, bà chỉ nhắc đến "đồng đội".

...

Có lần, đất đá sau một trận bom phủ kín cả triền đồi.

Khói bụi mù mịt.

Tiếng máy bay vẫn còn vọng lại phía chân trời.

Mọi người tưởng không còn ai sống sót.

Rồi từ giữa làn bụi, một cô gái nhỏ bé bước ra.

Phủi lớp đất trên vai.

Tiếp tục cầm ống nhòm.

Tiếp tục đếm.

Không phải vì bà không biết mệt.

Không phải vì bà không biết sợ.

Mà vì nếu chậm một phút...

Có thể sẽ thêm một đoàn xe không qua được.

Có thể sẽ thêm những người lính ngoài mặt trận thiếu lương thực, thiếu đạn dược.

...

Tôi hỏi bà:

"Bà có nghĩ mình là anh hùng không?"

Bà cười.

"Nếu được chọn lại, bà vẫn làm như ngày ấy. Nhưng anh hùng thì không chỉ có bà. Những người nằm lại Đồng Lộc, những người mãi mãi không trở về mới là những người để chúng ta nhớ."

Ánh mắt bà nhìn xa xăm.

Tôi hiểu, trong ký ức ấy vẫn còn biết bao gương mặt tuổi đôi mươi.

Những người chưa kịp sống hết tuổi trẻ.

...

Buổi gặp kết thúc.

Trước khi chia tay, bà nắm lấy tay tôi.

Đôi bàn tay đã nhăn nheo theo năm tháng nhưng vẫn ấm.

Bà nói:

"Các cháu bây giờ không còn phải đếm bom nữa.

Hãy đếm những điều tốt đẹp mình làm được cho đất nước."

Tôi lặng người.

Chỉ một câu nói giản dị.

Nhưng như ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng.

Trên đường trở về, tôi cứ nghĩ mãi về hình ảnh cô gái tuổi mười tám đứng giữa trời bom.

Ngày ấy, bà đếm từng quả bom để giữ cho mạch máu giao thông không ngừng chảy.

Hôm nay, thế hệ chúng tôi đếm từng ước mơ, từng công trình nghiên cứu, từng giờ học, từng việc tử tế để góp phần xây dựng đất nước.

Chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước thì không bao giờ được phép tắt.

Có lẽ, đó chính là ý nghĩa của hai chữ Hoa lửa.

Giữa khói bom khốc liệt, vẫn có những bông hoa nở bằng lòng dũng cảm, bằng sự hy sinh và bằng niềm tin mãnh liệt vào ngày mai hòa bình.

Và tôi tin rằng, chừng nào những câu chuyện của những nhân chứng như La Thị Tám còn được kể lại, chừng đó ngọn lửa ấy vẫn sẽ tiếp tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, để tuổi trẻ Việt Nam luôn biết mình phải sống xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chi đoàn tiểu học Lý Tự Trọng: Bài viết Tiếng đếm giữa trời bom | Câu chuyện thời hoa lửa