Tiếng đọc bài dưới hầm chữ A – Khát vọng tri thức giữa mùa lửa đạn
Tiếng đọc bài dưới hầm chữ A – Khát vọng tri thức giữa mùa lửa đạn
Có một thời, lớp học của trẻ em xã Ninh Giang không phải là những mái trường ngói đỏ khang trang, mà là những gian hầm chữ A sâu hun hút, nằm khuất dưới những lũy tre xanh hay trong khuôn viên rêu phong của đình làng. Chiến tranh có thể tàn phá nhà cửa, cầu cống, nhưng không thể dập tắt được ý chí học tập của thầy và trò nơi đây. Bài viết này là lời tri ân gửi đến thế hệ thầy giáo, cô giáo đã bám trụ lại mảnh đất Ninh Giang trong những năm tháng ác liệt nhất.
Mỗi buổi sáng, thay vì tiếng trống trường rộn rã, học trò đi học trong sự im lặng cảnh giác, đầu đội mũ rơm vàng óng để chống mảnh bom. Lớp học được chia nhỏ ra các xóm để đảm bảo an toàn. Trong lòng hầm chật hẹp, ánh sáng mặt trời chỉ đủ lọt qua những khe nhỏ, các em phải viết chữ trên những tờ giấy đen xỉn, dùng mực tự chế từ tro bếp hoặc quả mồng tơi. Tiếng giảng bài của thầy đôi khi bị ngắt quãng bởi tiếng máy bay gầm rít trên đầu, nhưng ngay sau khi tiếng bom vừa dứt, tiếng đọc bài lại vang lên dõng dạc, như một lời thách thức đối với quân thù.Thầy giáo ngày ấy không chỉ dạy chữ mà còn dạy các em cách sơ cứu, cách ngụy trang và cách yêu từng tấc đất quê hương qua những bài thơ, bài giảng lịch sử. Có những đêm, dưới ánh đèn dầu hỏa tù mù, thầy và trò cùng nhau ôn bài, tiếng cười nói hồn nhiên xua tan đi nỗi sợ hãi về cái chết đang rình rập. Những lớp học dưới lòng đất ấy chính là nơi nuôi dưỡng những ước mơ lớn lao, để sau này nhiều người con của Ninh Giang đã trở thành những kỹ sư, bác sĩ, sĩ quan cao cấp, góp phần xây dựng đất nước từ đống đổ nát của chiến tranh.



