Tiếng đọc bài trong căn hầm đất
Giữa khói lửa chiến tranh, tri thức vẫn được người dân Nhà Nít gìn giữ như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Khi máy bay thường xuyên xuất hiện trên bầu trời, lớp học của thôn Nhà Nít được chuyển xuống một căn hầm đào sâu bên sườn đồi.
Không có bảng đen tử tế.
Không có bàn ghế ngay ngắn.
Thầy giáo lấy một tấm gỗ cũ làm bảng, còn học trò ngồi trên những bó rơm.
Mỗi lần tiếng còi báo động vang lên, các em chỉ cần cúi thấp người xuống.
Khi tiếng động cơ xa dần, cả lớp lại đồng thanh đánh vần.
Có hôm trời mưa, nước chảy vào hầm, cả lớp phải xắn quần tát nước rồi tiếp tục học.
Thầy giáo thường nói:
"Có thể chiến tranh làm gián đoạn nhiều thứ, nhưng không được phép lấy đi việc học."
Trong số những đứa trẻ năm ấy, có người sau này trở thành kỹ sư, bác sĩ, giáo viên... Mỗi lần trở về Nhà Nít, họ đều ghé lại khu đất nơi từng là lớp học năm xưa.
Không còn căn hầm nữa, nhưng tiếng đánh vần như vẫn vang đâu đó giữa những hàng cọ.



