TIẾNG ĐỌC NHẬT KÝ NHỎ
TIẾNG ĐỌC NHẬT KÝ NHỎ
Mỗi tối nghỉ chân, anh Bình thường mở cuốn sổ nhỏ rồi đọc vài dòng nhật ký cho đồng đội nghe.
Anh viết về những ngày hành quân, về cơn mưa rừng và cả nỗi nhớ quê xa.
Một chiến sĩ trẻ nằm nghe rồi khẽ hỏi: “Mai này anh còn giữ cuốn đó không?”
Anh Bình cười: “Nếu còn sống trở về thì giữ.”
Ngoài trời, ánh trăng mờ phủ xuống những tán cây già tối đen.
Tiếng suối chảy xa xa hòa với tiếng côn trùng rả rích.
Ngọn đèn dầu nhỏ hắt bóng mọi người lên vách đất ẩm lạnh.
Đến nửa đêm, còi báo động bất ngờ vang lên từ mép rừng phía xa.
Anh Bình lập tức lao đi cứu thương giữa màn khói bụi mịt mù.
Tiếng đọc nhật ký nhỏ năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


